Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Âm mưu kinh hoàng của mẹ chồng sau lời cay nghiệt không ép con dâu ly hôn



Tôi dường như chết lặng đi sau khi đọc lời nhắn nhủ con trai của mẹ chồng? Thì ra mẹ chồng chẳng hề yêu tôi mà bà chỉ yêu của, yêu tiền, yêu nhà, yêu đất của tôi thôi.

Chào độc giả mục tâm sự, tôi là Bùi Thúy Liên, năm nay 32 tuổi. Ở cái tuổi của tôi, khi viết những dòng này chắc hẳn mọi người sẽ bảo thiếu chín chắn. Thế nhưng, có rơi vào hoàn cảnh của tôi lúc này, mọi người mới hiểu được.

Tôi lấy chồng cách đây 4 năm. Chồng tôi là một người đàn ông khá đẹp trai, khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng, có thể hút hồn bất cứ cô gái nào mới tiếp xúc lần đầu. Truyen tinh yeu của chúng tôi cũng không mấy trắc trở

Thế nhưng, tính cách của anh ấy cũng lạnh lùng như vẻ ngoài vậy. Đến gần 30 tuổi mà anh cũng chẳng yêu ai, thậm chí nhiều cô gái chủ động tấn công đều bị anh ấy từ chối.

Rồi từ ngày gặp tôi, cũng như những cô gái khác, ban đầu anh tỏ ra hờ hững, lạnh nhạt. Đôi lần vì công việc mới hẹn gặp nói chuyện. Bất giác, anh hỏi tôi ở đâu, vì sao con gái lại chọn làm kỹ thuật. Tôi đỏ bừng mặt trả lời vì vốn thích anh từ lâu.Từ ngày về làm dâu mẹ chồng luôn nói với tôi những lời cay nghiệt. Ảnh minh họa

Vậy là từ đó, anh rủ tôi đi chơi, đi ăn nhiều hơn. Một ngày cuối mùa đông, anh nói lời yêu khiến tôi hạnh phúc vô cùng. Rồi anh dẫn tôi về nhà giới thiệu với gia đình. Lần đầu gặp mặt, mẹ chồng tôi rất khéo. Bà luôn miệng khen tôi xinh, khen tôi dễ mến rồi còn xưng mẹ con ngọt xớt luôn.

Thế nhưng, đến khi đám cưới diễn ra, về chung sống một nhà rồi, tôi mới hiểu, đằng sau những lời nói ngọt ngào đó là đầy những tâm ý ghê sợ.

Nhà tôi ở nội thành, ba mẹ không quá giàu nhưng thuộc hàng khá giả. Ba đẻ tôi có mấy mảnh đất cũng trị giá vài chục tỷ. Mẹ chồng tôi biết thế nên từ khi về sống chung, suốt ngày bà gợi ý vợ chồng tôi ra riêng và bảo “Sao không nói ông bà thông gia cắt cho mảnh đất mà ở”.

Những lúc đó, chồng tôi thường gạt đi bảo tôi đừng nghe mẹ nói vớ vẩn. Mẹ chồng tôi lại nguýt dài quay đi. Đôi lúc nghĩ cũng buồn cười, đúng là lòng tham của con người vô đáy.


Sau ngày cưới, bố mẹ đẻ tôi đã cho hai vợ chồng một căn hộ chung cư trị giá gần 4 tỷ. Thế nhưng mẹ chồng tôi lúc nào cũng bảo ông bà thông gia có của mà ky bo.

Khi tôi cho thuê lại căn chung cư với giá gần 15 triệu mỗi tháng vì nhà chồng tôi khá rộng rãi, đáng lẽ số tiền đó là của tôi và tôi thích dùng gì là tùy. Song mẹ chồng tôi tự ý đi thu tiền và không bao giờ đưa lại cho vợ chồng tôi.

Rồi sau 2 năm lấy nhau, mãi chúng tôi vẫn không có con, mẹ chồng tôi bắt đầu ẩn ý xa gần. Mẹ đẻ tôi cũng hỏi suốt. Bà lo lắng cho tôi, sợ rằng đàn bà không sinh con sớm sau lại khổ. Tôi âm thầm đi viện khám thấy sức khỏe hoàn toàn bình thường. Còn chồng tôi vẫn cứ ung dung bảo: “Vội gì, cứ thư thư chơi đã cho thoải mái”.

Mẹ chồng tôi thì thấy mãi gần 4 năm trời, hai vợ chồng đã ngoài 30 mà vẫn không có được một đứa con quay ra khó chịu. Nhiều lần mẹ chồng gọi tôi vào phòng bảo tôi là “cau điếc”.

Có lần bà còn nói những lời cay độc rằng: “Mày không đẻ được thì để thằng Tuấn Anh kiếm vợ nữa đi để nó còn có đứa con, cho tao có đứa cháu nối dõi”. Tôi đau đớn đến mất ăn mất ngủ, những cơn đau dạ dày hành hạ khiến tôi ngày càng gầy guộc.

Mọi chuyện sẽ vẫn trôi đi như thế và tôi vẫn cứ chịu ấm ức với cái tiếng “không biết đẻ” với nhà chồng cho đến một ngày, tôi dọn nhà và phát hiện được bí mật của mẹ chồng và chồng tôi.

Một hôm, đang đi làm thì tôi bị đau bụng nên phải về nhà giữa chừng nằm. Vừa đẩy cánh cửa ngõ, tôi đã nghe thấy lời mẹ chồng đang nói lớn trong nhà với chồng tôi.

Mẹ chồng tôi bảo: “Dù tao biết cái Liên chưa đẻ được nhưng tao chỉ bảo nó cho mày đi kiếm vợ hai. Nó dù có vô sinh, mày cũng không được ly hôn nó đấy. Nhà nó giầu thế, ly hôn để mất cái chung cư 4 tỉ và mảnh đất danh giá kia à? Nhớ đấy, phải lợi dụng nó để nó bảo ông bà bên ấy cho nó hết rồi sang tên cho mày. Lúc ấy đá nó ra khỏi nhà thế nào thì đá”.

Sau lời mẹ chồng nói, tôi thấy chồng tôi không nói gì. Anh chỉ nói: “Làm vậy có quá tàn nhẫn với cô ấy không mẹ? Chẳng lẽ mẹ chỉ thích của của vợ con thôi sao?“. Nói rồi anh bỏ lên tầng.

Tôi như chết lặng trước câu nói nhắn nhủ con trai của mẹ chồng? Thì ra mẹ chồng chẳng hề yêu tôi mà chỉ yêu của, yêu tiền, yêu nhà, yêu đất của tôi thôi. Còn chồng tôi nữa, anh thông đồng với mẹ từ bao giờ? Tại sao đến giờ tôi mới biết bộ mặt thật của họ thế này?

Trong cuộc đời này và đến khi tôi chết đi tôi chỉ cần có bà là đủ



Trong cuộc đời này và cả đến khi tôi chết đi tôi chỉ cần có bà là đủ là câu nói của cụ ông thường nói với cụ bà. Đời người ta đôi khi cứ mải mê mang vác những thứ vật chất nặng nề, mà không hề biết rằng: Chỉ có tình yêu là thứ con người có thể mang đi theo mình mãi mãi mà thôi.
Hạnh phúc đơn giản lắm chỉ cần có một truyen tinh yeu đẹp và hai người cùng nhìn về một hướng

Cả đời hai ông bà sống trong căn hộ tập thể hơn bốn chục mét vuông và cao chưa đầy ba mét. Mặt đường cao hơn sàn nhà. Cứ mỗi lần mưa to là bà lại hì hục tát nước, tát hết đằng trước lại ra đằng sau. Nếu mưa cả đêm là cả đêm tát nước. Trong căn hộ tập thể ấy, cả bốn mùa ông bà đều phải thắp đèn. Nhưng nơi ấy cũng chình là nơi ba đứa con, hai gái một trai của ông bà ra đời, lớn lên rồi thành đạt. Đối với những người làm cha làm mẹ, cuộc đời này chỉ thế là đủ hạnh phúc rồi. Ông vẫn bảo:

Nhà là nơi có đủ hạnh phúc, không cần phải có đủ chiều rộng và có đủ chiều cao.

Ngày trẻ vất vả, mỗi khi nghe thấy ông nói thế bà thường cáu:

Gớm ông không có nhà cao cửa rộng nên lại tự an ủi mình thôi. Chứ ở nhà cao của rộng ai mà không sướng chứ.

Nói là nói vậy chứ bà chả bao giờ muốn rời khỏi căn nhà này. Đi đâu một hai ngày là lại như chấy cắn. Nhấp nhổm không yên. Lo trời mưa thì ngập trời nắng thì nóng, lo ở nhà không biết mấy bố con xoay sở ra sao, cơm nước thế nào?… Đàn bà thường là vậy đấy!

Thế rồi quanh đi quẩn lại, con cái ba đứa đều đã trưởng thành, căn nhà xưa chật hẹp ra vào chạm mặt nhau, ngủ cũng không đủ chỗ kê giường… vậy mà giờ trở nên rộng thênh thang. Nhiều khi bà đùa ông:

Hình như dạo này tôi già rồi, người lại teo đi sao ấy. Chẳng phải căn nhà mình ở bao năm mà giờ lại thấy nó rộng nó cao thấy lạ.


Nhà cũ, bong rộp, những mảng xi măng cũ cứ thể vỡ ra. Bà lại hì hụi trát trát tô tô, như là người ta cẩn thận băng bó vết thương cho người vậy. Vừa làm vừa xuýt xoa, thở dài:

Gớm chỗ này lại bong ra rồi. Chỗ kia cũng sắp ông ạ… Cứ như là người già ấy. Nay đau chỗ này, mai nhức chỗ kia…

Nhưng đường xá người ta lại xây, nhà cứ thấp dần so với đường. Mỗi cơn mua bà lại tát nước nhiều hơn. Ông vẫn trầm ngâm ngồi hút thuốc ngắm người đi ngang ngực mình.

Rồi ông bà chuyển nhà. Chuyển tới một căn hộ trung cư đẹp hơn, sạch sẽ hơn và nhất là nước chẳng bao giờ ngập tới. Vui là thế, vậy mà bà cứ than ngắn thở dài không muốn chuyển khỏi căn nhà mà cả đời bà cứ cằn nhằn chê bai nó. Ông lại cười:

Kể ra bà cũng lạ.

Nhưng rồi chính ông cũng không muốn nhấc chân đi. Cứ thấy, đúng là nhà không phải đủ cao, không cần đủ rộng mà là nơi chứa cả một hành trình hạnh phúc của con người và cứ mỗi ngày lại đầy thêm, đầy thêm… Cho đến lúc người ta cứ nghĩ nó chính là sinh mệnh của mình.

Lại còn chuyện chuyển nhà, ông đau đầu vì bà cái gì cũng không nỡ vất đi. Kể cả là cái hũ muối cà muối dưa đã cũ, vài thứ đồ bao nhiêu năm chả dùng nhét vào một góc bà cũng nhất nhất mang đi. Ông thì không. Ông cứ dửng dưng bà đưa cái gì ông cầm cái đó. Bà cáu:

Ông đúng là có mới nới cũ. Bao nhiêu năm sống ở đây, ông không lưu luyến gì, không muốn mang theo cái gì sao?

Ông cười:

Tôi không mang gì hết. Tôi chỉ cần mang mỗi bà đi cùng. Thì tất sau đó có đủ cả.

Bà lườm ông. Còn ông nhìn bà nét cười đậm trong đôi mắt đục màu thời gian. Miệng lẩm nhẩm:

Cái bà này, bao nhiêu năm rồi mà chả thay đổi được gì. Sang đó thiếu gì đâu mà bà nhặt nhạnh cho mệt.

Nói vậy nhưng ông vẫn để bà mang theo tất cả những gì bà muốn.

‘Chuyển sang nhà mới mà bà chả vui’, ông lại đùa:

Ngày trước bà chẳng suốt ngày ước được nhà cao cửa rộng là gì? Hay ở nhà thấp cửa chật quen rồi ra nhà cao cửa rộng lại chếnh choáng?


Bà thở dài:

Tôi cứ thấy, ở đây thiếu vắng, trống trải chứ không đầy ăm ắp như căn nhà cũ của mình. Ở đó, cái gì cũng có, cái gì sờ đến cũng gắn với những kỉ niệm. Thấy lòng ấm áp. Còn ở đây, sờ tới cái gì cũng thấy nó vô tri vô giác. Đẹp đẽ đấy mà chẳng vui lòng.

Thế rồi, ở nơi mới ấy, đi đâu ông cũng muốn bà đi theo, làm gì cũng muốn bà làm cùng. Sáng dậy nhất nhất không cho bà theo tập cùng mấy bà hàng xóm khác mà đi bộ cùng ông. Thậm chí, chơi cờ, uống rượu cũng phải có bà bên cạnh. Bà cáu:

Ông làm sao mà đi đâu làm gì cũng mang tôi theo thế? Ông mắc bệnh sợ người lạ à?

Ông lại cười:

Vì ở đây, cái gì cũng trống rỗng, chỉ có bà là không. Cứ nhìn bà là tôi thấy bao nhiêu kỉ niệm, mọi thứ cứ như ngày hôm qua. Già rồi lú lẫn, nên muốn bà ở bên cho nhớ.

Nghe ông nói thế, bà mới để ý. Dạo này ông hay quên thật. Con bé hàng xóm ngày nào cũng qua chơi mà mỗi lần ông lại chào nó với một cái tên khác. Đồ đạc ông vừa dùng rồi lại quên. Tên ba đứa con mà nhiều khi ông cứ gọi đứa nó thành đứa kia…

Ông mắc bệnh quên của người già thật rồi. Mới chỉ có một năm sang nhà mới mà bao nhiêu chuyện đổi thay. Bà bảo với con, ông bà muốn trở về nhà cũ ở. Nơi đó ông bà có nhiều kỉ niệm và cảm thấy ấm áp, thân thuộc hơn.

Ông trở về xóm cũ, nên vui vẻ hơn rất nhiều. Ông sang chơi nhà hàng xóm cũ, chơi cờ với mấy ông bạn già, nhưng đi đâu cũng có bà đi cùng. Mọi người ai cũng nói: Già rồi, cần có bầu có bạn là vì thế. Bệnh của ông đỡ đi. Thỉnh thoảng ông lại cười bảo bà: Tôi chỉ cần mang theo bà là có đủ.

Người ta nói, thời gian là bạn đồng hành của tình yêu bởi chỉ có thời gian mới có thể kiểm chứng được đâu mới là tình yêu chân thành. Nhưng thời gian cũng là khắc tinh của tình yêu bởi cũng chỉ có thời gian mới có đủ sức mạnh khiến những người yêu thương nhau phải tình nguyện mà chia lìa nhau.

Sau ngày ông mất, là một ngày mưa rất to. Bà không muốn tát nước. Mặc nó tràn qua lớp ngăn cửa, tràn cả vào nhà ngập ngụa. Lòng bà giờ cũng thế. Câu ông nói và nụ cười ấy mỗi khi nhìn bà bảo: Tôi chỉ cần có bà là đủ lại khiến đôi mắt mờ đi nhòe nhoẹt nước.

Cuối cùng thì, con người vẫn phải ra đi mà không thể mang theo được thứ mà mình muốn. Ông không thể mang theo bà bên mình. Nhưng có lẽ lòng ông đầy đủ. Chúng ta có thể mang được gì qua bên kia thế giới? Đời người ta đôi khi cứ mải mê mang vác những thứ vật chất nặng nề, mà không hề biết rằng: Chỉ có tình yêu là thứ con người có thể mang đi theo mình mãi mãi mà thôi. Thảo nào mà ông luôn nhắc bà: Chỉ cần mang theo bà là đủ! Sống chết là chuyện tất yếu, còn chọn mang theo mình thứ gì trong suốt cuộc đời mình lại là do chúng ta tự lựa chọn.

Chỉ có điều trong cuộc đời này, có một thứ tình yêu là sở hữu chung của hai con người. Nhưng rồi ai cũng phải đến cái đoạn đường mà tình yêu ấy, cả hai người cùng mang theo nhưng lại đi ngược theo hai hướng, bước ngược nhau ở hai thế giới. Mỗi người mang nặng tình yêu ấy và âm thầm chịu đựng sự chia ly. Cho nên, có lẽ khi sống, không cần nhà cao cửa rộng, không cần giàu sang tiền bạc mà chỉ cần khi nào cũng đủ đầy yêu thương. Chỉ cần có yêu thương là đủ. Chỉ cần người mình yêu thương bên mình là đủ lắm rồi!

Có lẽ người già sẽ không còn nhiều nước mắt. Người già đã có đủ thời gian để chiêm nghiệm cuộc đời này…

Chỉ mới cưới được 12 ngày tôi đã có ý nghĩ muốn bỏ chồng



Trước khi cưới, tôi có nghe kể qua và cũng biết về người yêu cũ của chồng và chuyen tinh yeu của họ. Anh kể mình bị phản bội nên nói không biết bao nhiêu lời cay nghiệp về người cũ. Tôi không bao giờ hỏi về chuyện này, anh kể thì nghe. Vì thiết nghĩ, cái gì cũ thì cũng chỉ là quá khứ


Đến trước đám cưới một tuần, anh hỏi: “Có mời người yêu cũ không em?”. Tôi cũng có người yêu cũ, sau khi chia tay đã thôi liên lạc hoàn toàn nên trả lời không. Chồng cũng thống nhất như vậy. Thế mà trước hôm cưới, khi sang nhà tôi chơi, lúc đi vệ sinh để quên điện thoại trên bàn, tôi lấy nghịch đã phát hiện điều cay đắng.

Chồng tôi nhắn tin cho người yêu cũ mời đến đám cưới. Đại ý thấy em, anh mới hạnh phúc trọn vẹn. Tin nhắn cuối anh ta viết: “Sắp sinh nhật, anh sẽ mua quà cho em nhé. Anh thương em”.

Cầm điện thoại, tay tôi run lên vì tức giận. Tôi nói mệt rồi vào phòng. “Giờ không thể huỷ đám cưới được nên phải thật bình tĩnh”, tôi tự nhủ như vậy. Trước khi chồng về, tôi hỏi: “Anh có gì giấu em không? Anh cứ nói ra, em sẽ bỏ qua hết”. Anh ta lắc đầu. Tôi quá thất vọng.

Hôm sau, đám cưới diễn ra bình thường. Đêm tân hôn, tôi lấy lý do mệt rồi quay mặt vào tường giả vờ ngủ. Buổi sáng, tôi xin phép ba má chồng để chồng đưa tôi đi có việc. Tôi đến một cửa hàng đồ lót, mua một bộ rồi cất vào hộp đẹp đẽ, sau đó nói chồng đi về.


Cả quãng đường đi, tôi không trò chuyện với anh ta một lời nào. Về đến nhà, tôi mời ba má xuống nhà nói chuyện. Những gì tôi đã đọc được, tôi kể lại hết cho hai người nghe. Sau cùng, tôi đưa bộ đồ lót cho chồng, nói: “Em mua quà hộ anh rồi đây”.


Cả nhà không ai nói lời nào. Tôi về phòng nằm hết ngày rồi xin phép về ngoại. Má chồng bảo: “Mới cưới một ngày, con về thế này không được. Ba má xin lỗi con”. Người đáng xin lỗi là chồng thì im lìm nằm ngủ trên ghế sofa.

Cách đó mới vài ngày, chúng tôi vẫn còn rất yêu nhau mà giờ lại như vậy. Thương ba má chồng, tôi lại quay lên phòng. Đêm hôm đó, má chồng ngủ cùng tôi. Bà lại xin lỗi rồi trằn trọc thở dài.

Tôi và chồng yêu nhau hai năm mới cưới. Trong khoảng thời gian đó, tôi qua lại nhà anh luôn, được ba má chồng rất yêu thương. Má chồng có khi còn chăm tôi hơn cả mẹ đẻ. Vì thế, thấy bà buồn, tôi rất xót, trong lòng trộm nghĩ, thôi thì bỏ qua lần này, cố gắng vun vén cho gia đình.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, ngày thứ 10 sau đám cưới, người yêu cũ của chồng tìm đến tận nhà, tuyên bố đã có thai. Má chồng nói nếu là ruột thịt nhà này thật thì bà nhận còn tuyệt đối không nhận mẹ đứa trẻ. “Tôi đã có con dâu rồi, cô đẻ thì tôi nuôi còn không bao giờ tôi cho cô bước chân vào nhà này”, má chồng khẳng định.

Nhưng tôi thì đã muốn bước ra vì thấy có cố nữa cũng không thể hạnh phúc. Mới lấy chồng được gần hai tuần mà bao nhiêu biến cố ầm ầm kéo tới. Biết thế này, ngay khi phát hiện tin nhắn kia, tôi kiên quyết huỷ hôn thì giờ có lẽ đã bớt đau khổ hơn.

Chỉ vì một câu nói của vợ anh, tôi đã tỉnh ngộ hoàn toàn



Cái thai đã được 3 tháng thì tôi nhận được cuộc điện thoại của người đàn bà tự xưng là vợ anh. Chị ấy nói muốn gặp tôi và nói chuyện. Sau khi nói chuyện với vợ anh, tôi đã tỉnh ngộ hoàn toàn

Tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ giỏi giang, chiến thắng cả việc chinh phục một người đàn ông có vợ. Tôi chưa từng thất bại trong chuyện tình cảm. Chỉ cần là người tôi thích, lập tức họ sẽ thích tôi khi tôi cố tình đong đưa vài lần. Và anh cũng vậy, một người đàn ông có gia đình hạnh phúc, con cái đề huề, vợ đẹp con ngoan cũng gục ngã trước người con gái như tôi.

25 tuổi, tôi sống buông thả, nghĩ bản thân phải trải đời, cứ yêu người này, người nọ thì cuộc đời mới vui. Tôi thay người yêu như thay áo. Chỉ cần là người giàu có, có tình cảm với tôi, chiều chuộng được tôi, cung phụng tôi thì tôi đã đem lòng yêu mến. Một cô gái không coi tình yêu là chuyện quan trọng như tôi đã trải qua không biết bao nhiêu mối tình và làm bao người đàn ông bỏ vợ, bỏ con chạy theo mình. Tất nhiên, chỉ là chớp choáng và rồi họ cũng về với nhau hoặc là từ bỏ tôi để đi theo người đàn bà khác. Với tôi, đó cũng chẳng phải chuyện nghiêm trọng gì.

Cho đến một ngày, tôi yêu anh, lần đầu tiên tôi cảm nhận đó là thứ tình yêu đích thực. Ở bên anh, tôi cảm nhận được hơi thở cuộc sống, cảm nhận được tình yêu cháy bỏng đang chảy trong mình. Nhiều khi tôi tự hỏi, không hiểu vì sao tôi lại có cảm giác đó khi ở bên cạnh anh. Hay tại tuổi tác đã khiến tôi nhận ra, tôi cần một bờ vai, một người chồng để nương tựa hơn bao giờ hết. Và tôi tìm mọi cách để khiến anh là của tôi, mặc cái gia đình hạnh phúc mà anh ngày ngày nói tới.
Chị đẹp, chị quá đẹp và quý phái, chị cũng quá giàu có. Chị nói với tôi, bao nhiêu năm nay chị vun đắp vì chồng con, chị muốn cho anh thấy, chị đã nỗ lực thế nào.
(Ảnh minh họa)

Anh yêu tôi, cũng chưa từng hết yêu vợ anh. Anh nói, anh yêu cả hai người và thật lòng không muốn bỏ vợ nhưng anh lại muốn sống với tôi. Anh định sẽ lén lút mối quan hệ này mãi và hi vọng, tôi sẽ chấp nhận, sinh cho anh một đứa con tôi cũng chấp nhận chuyen tinh yeu như thế. Tôi như người mất trí. Sau bao ngày suy nghĩ, tôi bỗng quyết định mang bầu. Ngày tôi mang bầu, anh ân cần chu đáo, chăm sóc tôi hết mực. Thật ra, tôi luôn hi vọng, khi tôi có thai rồi, anh sẽ vì tôi và con mà đến bên tôi. Niềm tin cướp được người đàn ông của người đàn bà khác trong tôi vẫn vô cùng mãnh liệt. Chỉ là, anh vẫn còn yêu vợ anh và vì hai đứa con của anh, nên anh không dễ dàng từ bỏ. Thế mà tôi lại chấp nhận. Tôi yêu thật rồi…

Cái thai đã được 3 tháng thì tôi nhận được cuộc điện thoại của người đàn bà tự xưng là vợ anh. Chị ấy nói muốn gặp tôi và nói chuyện. Tôi hoảng lắm. Lần đầu tiên tôi thấy hoảng hốt khi có người khác tự xưng là vợ anh tới gặp tôi. Người con gái sống buông thả như tôi đã không ít lần gặp phải hoàn cảnh này, thế mà, trước chị, tôi hoàn toàn run sợ.

Chị đẹp, chị quá đẹp và quý phái, chị cũng quá giàu có. Chị nói với tôi, bao nhiêu năm nay chị vun đắp vì chồng con, chị muốn cho anh thấy, chị đã nỗ lực thế nào. Chị biết, anh có bồ nhưng chị muốn cho tôi đường lui. Chị không muốn làm khó tôi cho đến ngày chị biết tôi mang bầu. Giờ chị nói với tôi ‘cô cố gắng giữ sức khỏe, cho con cô trưởng thành tốt. Cô sai, cô bỉ ổi vì đi cướp người đàn ông, cướp chồng, cướp cha của người khác. Nhưng, con cô không có tội. Hãy làm cho con cô được sống vui vẻ, hạnh phúc sau này. Con tôi cũng như con cô, cũng cần có cha. Vậy nên, cô hãy suy nghĩ cho kĩ, đừng khiến những đứa trẻ bị tổn thương. Vì chuyện ngày hôm nay, tất cả là do cô mà ra, tội lỗi đâu là do cô gánh chịu’.

Nghe chị nói, nước mắt tôi trào ra. Lần đầu tiên tôi thức tỉnh bởi lời nói của một người đàn bà là vợ của bồ. Trước giờ, tôi coi thường những câu nói như vậy và mặc kệ họ, chỉ cần người đàn ông kia chọn tôi. Nhưng thật không tin nổi lần này tôi lại thấy đau khổ, hối hận như vậy. Có phải, vì tôi đã mang trong mình dòng máu của tôi và anh? Rồi đây, con tôi sẽ không có cha. Con tôi sẽ hỏi mẹ, cha đâu? Con của chị cũng giống như con của tôi, những đứa trẻ tội nghiệp nếu không có cha, có mẹ. Tôi đã khóc, lần đầu tiên trong đời giọt nước mắt tôi rơi. Có lẽ, tình cảm của người mẹ dành cho con là vậy. Người mẹ nào cũng sẽ yêu thương và lo lắng cho con của mình.

Trước, tôi sống buông thả, vì tôi chưa biết được tình cảm thiêng liêng khi có con cái. Giờ thì tôi đã hiểu và càng cảm thấy ân hận vì những năm tháng qua mình đã cướp đi hạnh phúc của những người làm vợ, của những đứa trẻ. Tôi thật bỉ ổi và vô liêm sỉ. Giờ đây, nhìn xuống bụng, vỗ về con yêu tôi lại cảm thấy ân hận biết bao nhiêu. Tôi sẽ làm mẹ đơn thân, chắc chắn là vậy rồi và sẽ chẳng bao giờ làm việc sai lầm, đáng khinh bỉ ấy nữa… Thật cám ơn chị, người mẹ, người vợ bao dung và độ lượng. Cám ơn chị đã cho em nhận ra, giá trị đích thực của cuộc sống này là gì…

Không dựa dẫm vào chồng là đàn bà bản lĩnh?



Người ta thường nói, phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng, thông minh xinh đẹp không bằng may mắn, cuộc đời người đàn bà có sướng hay không hoàn toàn dựa vào người đàn ông họ lấy được. Điều này đúng nhưng chưa đủ.

Đàn bà sướng hay khổ còn phụ thuộc vào bản thân họ, vì cuộc sống của họ là do chính họ quyết định. Thực tế đã chứng minh, nhiều người dù giàu sang cũng không vui vẻ hạnh phúc, vì không cảm thấy tự do, thoải mái ngay trong chính căn nhà của mình. Nhiều người được chồng yêu chiều quá cũng cảm thấy bức bối vì bản thân họ cho rằng, mọi sự đều nên có chừng mực.

Ảnh minh họa

Điều này lại liên quan tới đòi hỏi, yêu cầu của phụ nữ. Đúng, đàn bà luôn có những sở thích, những yêu cầu, đòi hỏi mà một người đàn ông khó đoán định được. Đàn ông thường than vãn, ‘mấy ai hiểu được lòng dạ của đàn bà, đàn bà muốn gì’, vì họ đúng là không thể hiểu nổi, thực ra, người phụ nữ muốn gì ở họ. Được chiều chuộng, có nhiều tiền, chưa chắc đã là một người phụ nữ hạnh phúc. Mà một người phụ nữ hạnh phúc chính là người tự do, là người cảm thấy đang được làm những điều mình muốn, là người sống ung dung tự tại, được chồng yêu chiều nhưng luôn biết bản thân mình đứng ở đâu và không bao giờ phụ thuộc quá đỗi vào chồng.

Có một người đàn bà được cả xóm giềng khen là sung sướng vì chị không phải đi làm, ở nhà, chồng nuôi, tiền rủng rỉnh túi. Đi đâu, chị cũng được tài xế đưa đi, vàng bạc cũng đeo đầy người, ăn ở những nhà hàng sang trọng và ai cũng phải nhìn chị trầm trồ. Nhưng chị lại không cảm thấy vui vì căn bản, chị mang tiếng là dựa hơi chồng, chồng chị giỏi nên chị mới được phần nhờ.

Cũng vì thế mà người phụ nữ lại nai lưng kiếm tiền, quên ngày quên tháng rồi lại cảm thấy cuộc sống quá mệt mỏi, chán nản vì không còn thời gian bên gia đình…

Tất nhiên, khái niệm hạnh phúc với mỗi người là khác nhau. Nhưng đàn bà bản lĩnh là đàn bà không bao giờ nên dựa dẫm quá vào chồng. Một khi bạn tự do về kinh tế, tự chủ được các mối quan hệ và tiền bạc của mình, bạn sẽ luôn cảm thấy được tôn trọng. Gia đình chồng sẽ không coi bạn là người may mắn khi có được chồng giàu có. Và những việc mình làm cũng sẽ được tôn trọng hơn. Nếu bạn ngửa tay xin tiền chồng, tức là bạn không có tiếng nói quan trọng trong gia đình và cũng không tự dám quyết định những việc cần nhiều tiền. Tự do về kinh tế, bạn cũng có thể tự do với các mối quan hệ của mình. Và đương nhiên, sự tôn trọng của người xung quanh dành cho bạn cũng nhiều hơn. Một người phụ nữ giỏi kiếm tiền là người tự do nhất. Và khi bạn tự do thì tâm lý thoải mái, và chỉ có tâm lý thoải mái thì con người ta mới hạnh phúc, vui vẻ được.

Đàn bà khôn là không nên dựa dẫm quá vào chồng. Mọi sự dựa dẫm sẽ dẫn đến những mâu thuẫn và những điều tiếng không đáng có. Dù bạn là ai, chồng bạn giàu có thế nào thì cũng nên có một công việc riêng của mình và đừng lúc nào cũng nhờ vả chồng những việc không đáng có. Người phụ nữ hạnh phúc không hoàn toàn là ‘hơn nhau ở tấm chồng’ mà là người biết tự chủ, làm chủ bản thân và biết tự quyết định những việc bản thân cho là đúng.

Đã an phận là người tình nhưng vẫn mang tiếng giật chồng?



Không đòi hỏi được cung phụng tiền bạc, sự chiếm hữu hay vật chất; không ghen với vợ cũng không yêu cầu anh phải bỏ gia đình để cưới tôi. Tôi luôn an phận là người tình nhưng sao lại mang tiếng giật chồng?

Ba mươi lăm tuổi, xinh đẹp, tự tin và thành đạt trong công việc. Đó là tôi trong mắt của nhiều người. Nhưng tôi vẫn chưa chồng dù có rất nhiều người theo đuổi trong khi bạn bè đều đã con cái đùm đề.

Thi thoảng chúng tôi tụ họp, toàn nghe những lời ta thán chồng vô trách nhiệm, vũ phu; con cái đau ốm; mẹ chồng hà khắc. Nhiều đứa đã chia tay, ôm con một mình, sống trong căm hận đàn ông; đứa có vẻ êm ấm nhưng quanh năm suốt tháng đầu tắt mặt tối với cơm nước, tã, sữa đến quên chăm sóc cả bản thân mình.

Nhìn những tấm gương trước mắt tôi ớn lạnh. Chiều tan sở phải về nhà cơm nước, lễ Tết phải lo quà cáp cho họ hàng, quên đi các chuyến vi vu mỗi năm đôi lần rồi lại bầu bì sinh con, thức đêm thức hôm đến rạc người. Ví dầu lấy được một người chồng tử tế biết chia sẻ với vợ nhưng quả thật tôi không đủ tự tin để chịu đựng hết những mớ tủn mủn đó.

Tôi yêu cuộc sống tự do nên không thể gò mình vào một khuôn khổ nào trong khi ở Việt Nam, lấy chồng đồng nghĩa với lấy cả gia đình nhà chồng. Tôi không ghét trẻ con nhưng với tôi chăm bẵm một đứa trẻ là trách nhiệm nặng nề hơn là hạnh phúc vô biên. Tôi sợ tiếng khóc con nít, tôi sợ cảnh nó đau ốm,…

Bởi thế, tôi quyết định chọn lối sống độc thân. Độc thân nhưng không cô đơn. Tôi vẫn yêu, yêu nhưng không cưới. Với tôi, người yêu mãi là người tình.


Tôi rất tâm đắc với hai chữ người tình. Nó chứa đựng những tinh hoa nhất trong mối quan hệ giữa người với người. Tình, đó là tình yêu xuất phát từ sự rung động của trái tim. Tình, đó là tình bạn xuất phát từ những đồng điệu về tâm hồn. Và tình, đó là tình dục, xuất phát từ sự hấp dẫn giới tính.

Với tôi, khi là người tình của nhau thì tiền bạc, vật chất hay chuyện cưới hỏi không bao giờ được xen vào. Nó chỉ là những thứ tủn mủn chỉ tổ làm vẫn đục cái chữ “tình” thanh cao mà phải có duyên lắm người ta mới có thể gặp và đến với nhau.

Vì quan niệm đó mà khi bị mắng té tát vào mặt là là đồ gái hư, đồ mặt dày, đồ giật chồng, tôi không khỏi choáng váng.

Người phụ nữ đó, vợ của “người tình” của tôi chỉ ngồi lặng lẽ khóc trong khi bạn cô ta mặt đằng đằng sát khí, mắng mỏ tôi không thương tiếc.

Người phụ nữ đó đẹp, một nét đẹp nhu mì, kín đáo của kiểu phụ nữ giàu có nhưng ít ra ngoài giao tiếp với xã hội. Một kiểu đẹp kém sang và có phần tẻ nhạt. Có lẽ vì vậy mà anh ấy đã đến với tôi, một phụ nữ năng động, cá tính.

Anh ấy là sếp bự một sở của thành phố, thông minh, lịch lãm và đa tài. Gặp nhau trong một hội thảo, chúng tôi ban đầu chỉ là bạn. Dù lớn hơn tôi đến hơn 10 tuổi nhưng sau một thời gian quen biết, những tương đồng về sở thích âm nhạc, văn học, du lịch đã kéo chúng tôi đến gần nhau hơn. Tình cảm cứ thế đến từ từ, chậm rãi và ngày càng sâu đậm. Tôi chưa bao giờ hạnh phúc đến như vậy vì biết rằng mình đã tìm được người đàn ông đích thực của đời mình.

Mối quan hệ kéo dài hơn 2 năm. Trong thời gian đó, anh vẫn làm tròn trách nhiệm một người chồng, người cha. Một tuần chúng tôi chỉ gặp nhau đôi lần vào buổi trưa. Anh không bao giờ bỏ vợ để đi qua đêm với tôi. Tôi cũng không đòi hỏi anh ở bên cạnh mình quá nhiều bởi tôi không muốn mang tiếng cướp chồng.

Về tiền bạc, chúng tôi rất sòng phẳng, tôi không bao giờ nhận quà cáp đắt tiền gì từ anh. Đi chơi thì lần này anh trả, lần sau đến lượt tôi. Ban đầu anh hơi khó chịu vì tôi quá rạch ròi nhưng tôi nói thẳng: “Em chỉ cần tình yêu của anh, những thứ khác anh hãy dành cho vợ”.

Thành đạt trong công việc, đã có nhà, xe riêng nên tôi đến với anh không vì tiền dù anh sẵn sàng cung phụng. Tôi xác định không chồng con gì nên cũng chưa bao giờ đòi hỏi anh ly dị vợ để cưới tôi, thậm chí tôi còn khuyên anh nên làm a, b, c để vợ anh được hạnh phúc.

Không tiền, không danh phận, nói thẳng ra tôi chẳng cướp bóc, tơ hào gì từ gia đình anh trừ tình yêu, thứ mà theo lời anh nói là đã không còn với vợ từ lâu lắm rồi, có chăng chỉ là tình thương và trách nhiệm.

Tình yêu đơn thuần không có tội. Yêu mà muốn sở hữu, muốn cướp cho bằng được cả hồn lẫn xác từ người khác mới là tội lỗi.

Có gì sai khi chúng tôi đến với nhau bằng sự rung động của trái tim, sự hòa hợp về quan điểm sống? Nhờ tình yêu của tôi mà anh được sống đúng với con người mình, vui vẻ hơn, yêu đời hơn, làm việc hăng say hơn, năng suất hơn. Cái lợi đó không chỉ mình tôi hưởng mà cả gia đình anh.

Như vậy vợ anh có lý do gì mà trách móc tôi khi tình yêu của cô ấy không cùng nhịp đập với chồng, không đem lại được cho anh ấy những thăng hoa đúng nghĩa?

Thật ra, chuyện chúng tôi yêu nhau vợ anh đã biết khá lâu và hai vợ chồng họ đã nhiều lần cãi vã. Tôi biết chuyện vì anh kể với tôi những mệt mỏi mà anh phải gánh khi về đến nhà là gặp vợ nước mắt ngắn dài.

Anh nói: “Cô ấy mà làm quá là anh li dị để cưới em, anh mệt mỏi với bà vợ suốt ngày chỉ khóc và khóc rồi”. Tôi đã phải khuyên nhủ anh rất nhiều, chủ động tiết giảm hẹn hò, khuyên anh làm lành với vợ và tuyệt đối không bao giờ nói đến chuyện ly dị vì đó không phải là điều tôi muốn khi quyết định đến với anh.

Tôi đã chủ động lùi một bước, chủ động đi bên cạnh cuộc đời anh, chăm chút cho đời sống tinh thần của anh, thứ mà vợ anh chưa làm tròn. Không phải tôi có công hơn có tội sao? Không phải cau chuyen tinh yeu của tôi quá tủi sao? Tôi nghĩ cô ấy phải cảm ơn tôi hơn là ôm mối hận trong lòng dày vò anh ấy, thậm chí đưa cả cô bạn dữ như chằn đến làm áp lực với tôi.

Trong bữa gặp gỡ đó, tôi đã nói tất cả những suy nghĩ của mình, trong khi vợ anh ấy ngồi khóc thì người bạn đi cùng sau khi làm hùng làm hổ thì đe dọa: “Cô đúng là hết thuốc chữa. Nếu cô không chấm dứt với anh T. thì đừng trách sao chúng tôi không lịch sự”.

“Việc này nếu làm rùm beng lên thì sự nghiệp anh T. sẽ tan thành mây khói, lúc đó người chịu thiệt là gia đình chị. Tôi không lấy bất cứ thứ gì của chị, tôi chỉ cho đi tình yêu và có được tình yêu từ chồng chị. Anh T. sẽ không bao giờ bỏ chị nên chị đừng lo gì cả. Tôi cũng không chia tay với anh ấy trừ khi tôi hết yêu” – tôi nói một cách lịch sự và chào ra về trước.

Vợ anh ấy vẫn khóc, không nói lời nào còn người bạn đi chung thì nói với theo: “Có ăn có học mà sao suy nghĩ bệnh hoạn dữ vậy,…”

Bệnh hoạn ư? Suy nghĩ của tôi, lối sống của tôi có gì sai mà bị lên án như vậy? Xét cho cùng trên cuộc đời này có thứ gì quý giá đáng được trân trọng hơn tình yêu. Vậy mà con người đặt ra bao luật lệ, nguyên tắc gò ép nó: Yêu là phải cưới, cưới rồi không được yêu người khác.

Tình yêu đơn thuần không có tội và tôi, chỉ yêu là luôn an phận người tình, tôi có gì sai?

Chỉ vì sinh con gái nên tôi phải ăn mỳ gói lúc ở cữ



Vì sinh con gái, mà mẹ chồng lại muốn cháu trai nên mẹ chồng Nhi mỗi bữa đều cho con dâu ở cữ ăn toàn mỳ gói. Bà còn biện minh là mỳ gói dễ hấp thụ, tốt cho dạ dày.

Khi mới quen, Nhi cảm thấy Thuyết là một chàng trai rất thành thật, Thuyết là quản lý trong khách sạn, lời nói và hành động của anh rất quyết đoán. Nhi và Thuyết hẹn hò chưa đến một tháng thì đã quyết định tiến đến hôn nhân.

Nhi hơn Thuyết một tuổi, thời gian đầu quen nhau, hai bên gia đình đều cấm cản, nhưng hai người vẫn kiên quyết ở cạnh nhau. Thuyết từng hỏi Nhi có dám cùng anh kết hôn chớp nhoáng không, Nhi bảo dám, thế là cả hai kết hôn, chính bản thân Nhi cũng không thể tin điều này xảy ra nhanh đến vậy.

Sau kết hôn, Thuyết khuyên Nhi ở nhà chăm lo cho tổ ấm, bởi anh không muốn Nhi khổ cực kiếm tiền. Mẹ chồng buôn bán rau ở chợ, đối với việc con dâu ở nhà ăn bám tiền lương của con trai bà, bà rất tức giận và tỏ thái độ lạnh nhạt với Nhi.

Nhi đang lên kế hoạch mang thai, cho nên cô không muốn tốn thời gian tranh cãi với mẹ chồng. 4 tháng sau ngày kết hôn, Nhi vẫn chưa có dấu hiệu mang thai, thế là cô quyết định đi tìm việc làm, dù Thuyết hết lời khuyên nhủ Nhi nên ở nhà tịnh dưỡng cho việc chuẩn bị mang thai, nhưng Nhi kiên quyết từ chối, bởi cô không muốn sống mà nhìn sắc mặt của mẹ chồng.


Nhi đã tìm được một công việc bán mỹ phẩm ở cửa hàng. Giờ làm việc khá thất thường, có hôm về trước giờ cơm tối, có hôm đến 10 giờ tối mới về đến nhà. Một hôm, Nhi phải ở lại viết doanh thu bán mỹ phẩm cho cửa hàng nên cô sẽ về trễ. Thế là Nhi gọi điện cho chồng: “Hôm nay, anh đừng đến đón em nhé, chắc hơn 10 giờ tối em mới xong việc, anh về sớm ăn cơm tối với mẹ, đừng đợi em nhé”. Làm xong mọi việc, Nhi gấp gáp về nhà, trên đường trở về cô suýt bị xe máy đâm trúng, thật may đôi bên không xảy ra chuyện. Nhi vội về nhà là có nguyên nhân, bởi cô không muốn nghe mẹ chồng mỉa mai là cô con dâu suốt ngày chúi mũi vào công việc, mẹ chồng của Nhi luôn đay nghiến bằng những lời lẽ rất cay độc.


Về đến nhà, Nhi thấy mẹ chồng đang cúi gầm mặt xuống bàn. Vẻ mặt của bà rất khó chịu, đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên chưa đụng đũa. Thuyết vừa thấy Nhi về, anh vội đỡ túi xách và kéo ghế cho cô ngồi. Mẹ chồng đay nghiến bảo: “Con trai tôi bảo muốn đợi cô về cùng ăn luôn, lần sau cô nên về sớm, cô cứ về trễ thế này tôi còn tưởng cô chê cơm nhà đấy”. Cả bữa cơm, mẹ chồng chỉ nói xoay quanh chuyện mong có cháu bồng, bà bảo con dâu nhà hàng xóm mới kết hôn đã mang thai song sinh, còn con dâu mình không biết khi nào mới có tin vui. Nhi vừa ăn vừa cảm thấy cơm như muốn nghẹn nơi cổ họng.

Những ngày sau, Nhi cảm thấy không khỏe trong người, cô luôn có cảm giác buồn nôn. Nhi không dám chắc điều cô nghĩ có đúng không, cho nên khi dùng que thử thai, thấy hiện lên hai vạch cô mới thở phào nhẹ nhõm, từ hôm đó trở đi, thái độ của mẹ chồng thay đổi hẳn, bà bớt xỉa xói và quan tâm Nhi nhiều hơn, thậm chí mẹ chồng còn muốn Nhi nghỉ việc để ở nhà dưỡng thai.

Mang thai đúng 10 tháng, nửa đêm bụng Nhi đau dữ dội, nước ối đã vỡ, thế là Thuyết và mẹ chồng vội vàng đưa Nhi đến bệnh viện. Mẹ chồng kiên quyết muốn Nhi sinh thường, bởi bà bảo trẻ sinh mổ thì sức khỏe không đảm bảo. Với tình hình của Nhi, bác sĩ chỉ định đẻ mổ và đứa bé sinh ra là con gái, Thuyết nghe tin mẹ con vượt cạn khỏe mạnh nên anh rất vui, mẹ chồng biết Nhi sinh mổ và đứa trẻ sinh ra là con gái nên bà càng buồn bực, bà bảo vợ chồng Nhi phải ráng sinh thêm con trai để nối dõi, chỉ đẻ con gái thôi là bất hiếu với tổ tông.

Điều khiến Nhi càng buồn là trong thời gian ở cữ, buổi sáng mẹ chồng chỉ cho Nhi ăn cháo, buổi trưa và buổi tối đều cho ăn mỳ gói. Bà còn biện minh là mỳ gói dễ hấp thụ, tốt cho dạ dày. 30 ngày ở cữ là 30 ngày ăn mỳ gói, Nhi nói với chồng là cô đã chịu hết nổi, giờ cứ nhìn mỳ gói là Nhi đã ngán tận cổ. Mẹ chồng nhìn Nhi với thái độ hằn học, bà bảo: “Cô sinh con gái thì đừng có đòi hỏi nhiều, có mỳ gói ăn là may rồi đấy”. Lúc ấy cũng có mặt Thuyết nhưng anh không nói đỡ giúp vợ câu nào. Nhi cảm thấy uất ức, tủi thân, cô giận muốn khóc, mẹ chồng thật sự là ức hiếp cô quá đáng rồi, còn anh chồng tốt tính cũng chỉ biết đứng nhìn thì cô thực cũng thấy tuyệt vọng rồi.