Thứ Năm, 7 tháng 7, 2016

Âm mưu kinh hoàng của mẹ chồng sau lời cay nghiệt không ép con dâu ly hôn



Tôi dường như chết lặng đi sau khi đọc lời nhắn nhủ con trai của mẹ chồng? Thì ra mẹ chồng chẳng hề yêu tôi mà bà chỉ yêu của, yêu tiền, yêu nhà, yêu đất của tôi thôi.

Chào độc giả mục tâm sự, tôi là Bùi Thúy Liên, năm nay 32 tuổi. Ở cái tuổi của tôi, khi viết những dòng này chắc hẳn mọi người sẽ bảo thiếu chín chắn. Thế nhưng, có rơi vào hoàn cảnh của tôi lúc này, mọi người mới hiểu được.

Tôi lấy chồng cách đây 4 năm. Chồng tôi là một người đàn ông khá đẹp trai, khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng, có thể hút hồn bất cứ cô gái nào mới tiếp xúc lần đầu. Truyen tinh yeu của chúng tôi cũng không mấy trắc trở

Thế nhưng, tính cách của anh ấy cũng lạnh lùng như vẻ ngoài vậy. Đến gần 30 tuổi mà anh cũng chẳng yêu ai, thậm chí nhiều cô gái chủ động tấn công đều bị anh ấy từ chối.

Rồi từ ngày gặp tôi, cũng như những cô gái khác, ban đầu anh tỏ ra hờ hững, lạnh nhạt. Đôi lần vì công việc mới hẹn gặp nói chuyện. Bất giác, anh hỏi tôi ở đâu, vì sao con gái lại chọn làm kỹ thuật. Tôi đỏ bừng mặt trả lời vì vốn thích anh từ lâu.Từ ngày về làm dâu mẹ chồng luôn nói với tôi những lời cay nghiệt. Ảnh minh họa

Vậy là từ đó, anh rủ tôi đi chơi, đi ăn nhiều hơn. Một ngày cuối mùa đông, anh nói lời yêu khiến tôi hạnh phúc vô cùng. Rồi anh dẫn tôi về nhà giới thiệu với gia đình. Lần đầu gặp mặt, mẹ chồng tôi rất khéo. Bà luôn miệng khen tôi xinh, khen tôi dễ mến rồi còn xưng mẹ con ngọt xớt luôn.

Thế nhưng, đến khi đám cưới diễn ra, về chung sống một nhà rồi, tôi mới hiểu, đằng sau những lời nói ngọt ngào đó là đầy những tâm ý ghê sợ.

Nhà tôi ở nội thành, ba mẹ không quá giàu nhưng thuộc hàng khá giả. Ba đẻ tôi có mấy mảnh đất cũng trị giá vài chục tỷ. Mẹ chồng tôi biết thế nên từ khi về sống chung, suốt ngày bà gợi ý vợ chồng tôi ra riêng và bảo “Sao không nói ông bà thông gia cắt cho mảnh đất mà ở”.

Những lúc đó, chồng tôi thường gạt đi bảo tôi đừng nghe mẹ nói vớ vẩn. Mẹ chồng tôi lại nguýt dài quay đi. Đôi lúc nghĩ cũng buồn cười, đúng là lòng tham của con người vô đáy.


Sau ngày cưới, bố mẹ đẻ tôi đã cho hai vợ chồng một căn hộ chung cư trị giá gần 4 tỷ. Thế nhưng mẹ chồng tôi lúc nào cũng bảo ông bà thông gia có của mà ky bo.

Khi tôi cho thuê lại căn chung cư với giá gần 15 triệu mỗi tháng vì nhà chồng tôi khá rộng rãi, đáng lẽ số tiền đó là của tôi và tôi thích dùng gì là tùy. Song mẹ chồng tôi tự ý đi thu tiền và không bao giờ đưa lại cho vợ chồng tôi.

Rồi sau 2 năm lấy nhau, mãi chúng tôi vẫn không có con, mẹ chồng tôi bắt đầu ẩn ý xa gần. Mẹ đẻ tôi cũng hỏi suốt. Bà lo lắng cho tôi, sợ rằng đàn bà không sinh con sớm sau lại khổ. Tôi âm thầm đi viện khám thấy sức khỏe hoàn toàn bình thường. Còn chồng tôi vẫn cứ ung dung bảo: “Vội gì, cứ thư thư chơi đã cho thoải mái”.

Mẹ chồng tôi thì thấy mãi gần 4 năm trời, hai vợ chồng đã ngoài 30 mà vẫn không có được một đứa con quay ra khó chịu. Nhiều lần mẹ chồng gọi tôi vào phòng bảo tôi là “cau điếc”.

Có lần bà còn nói những lời cay độc rằng: “Mày không đẻ được thì để thằng Tuấn Anh kiếm vợ nữa đi để nó còn có đứa con, cho tao có đứa cháu nối dõi”. Tôi đau đớn đến mất ăn mất ngủ, những cơn đau dạ dày hành hạ khiến tôi ngày càng gầy guộc.

Mọi chuyện sẽ vẫn trôi đi như thế và tôi vẫn cứ chịu ấm ức với cái tiếng “không biết đẻ” với nhà chồng cho đến một ngày, tôi dọn nhà và phát hiện được bí mật của mẹ chồng và chồng tôi.

Một hôm, đang đi làm thì tôi bị đau bụng nên phải về nhà giữa chừng nằm. Vừa đẩy cánh cửa ngõ, tôi đã nghe thấy lời mẹ chồng đang nói lớn trong nhà với chồng tôi.

Mẹ chồng tôi bảo: “Dù tao biết cái Liên chưa đẻ được nhưng tao chỉ bảo nó cho mày đi kiếm vợ hai. Nó dù có vô sinh, mày cũng không được ly hôn nó đấy. Nhà nó giầu thế, ly hôn để mất cái chung cư 4 tỉ và mảnh đất danh giá kia à? Nhớ đấy, phải lợi dụng nó để nó bảo ông bà bên ấy cho nó hết rồi sang tên cho mày. Lúc ấy đá nó ra khỏi nhà thế nào thì đá”.

Sau lời mẹ chồng nói, tôi thấy chồng tôi không nói gì. Anh chỉ nói: “Làm vậy có quá tàn nhẫn với cô ấy không mẹ? Chẳng lẽ mẹ chỉ thích của của vợ con thôi sao?“. Nói rồi anh bỏ lên tầng.

Tôi như chết lặng trước câu nói nhắn nhủ con trai của mẹ chồng? Thì ra mẹ chồng chẳng hề yêu tôi mà chỉ yêu của, yêu tiền, yêu nhà, yêu đất của tôi thôi. Còn chồng tôi nữa, anh thông đồng với mẹ từ bao giờ? Tại sao đến giờ tôi mới biết bộ mặt thật của họ thế này?

Trong cuộc đời này và đến khi tôi chết đi tôi chỉ cần có bà là đủ



Trong cuộc đời này và cả đến khi tôi chết đi tôi chỉ cần có bà là đủ là câu nói của cụ ông thường nói với cụ bà. Đời người ta đôi khi cứ mải mê mang vác những thứ vật chất nặng nề, mà không hề biết rằng: Chỉ có tình yêu là thứ con người có thể mang đi theo mình mãi mãi mà thôi.
Hạnh phúc đơn giản lắm chỉ cần có một truyen tinh yeu đẹp và hai người cùng nhìn về một hướng

Cả đời hai ông bà sống trong căn hộ tập thể hơn bốn chục mét vuông và cao chưa đầy ba mét. Mặt đường cao hơn sàn nhà. Cứ mỗi lần mưa to là bà lại hì hục tát nước, tát hết đằng trước lại ra đằng sau. Nếu mưa cả đêm là cả đêm tát nước. Trong căn hộ tập thể ấy, cả bốn mùa ông bà đều phải thắp đèn. Nhưng nơi ấy cũng chình là nơi ba đứa con, hai gái một trai của ông bà ra đời, lớn lên rồi thành đạt. Đối với những người làm cha làm mẹ, cuộc đời này chỉ thế là đủ hạnh phúc rồi. Ông vẫn bảo:

Nhà là nơi có đủ hạnh phúc, không cần phải có đủ chiều rộng và có đủ chiều cao.

Ngày trẻ vất vả, mỗi khi nghe thấy ông nói thế bà thường cáu:

Gớm ông không có nhà cao cửa rộng nên lại tự an ủi mình thôi. Chứ ở nhà cao của rộng ai mà không sướng chứ.

Nói là nói vậy chứ bà chả bao giờ muốn rời khỏi căn nhà này. Đi đâu một hai ngày là lại như chấy cắn. Nhấp nhổm không yên. Lo trời mưa thì ngập trời nắng thì nóng, lo ở nhà không biết mấy bố con xoay sở ra sao, cơm nước thế nào?… Đàn bà thường là vậy đấy!

Thế rồi quanh đi quẩn lại, con cái ba đứa đều đã trưởng thành, căn nhà xưa chật hẹp ra vào chạm mặt nhau, ngủ cũng không đủ chỗ kê giường… vậy mà giờ trở nên rộng thênh thang. Nhiều khi bà đùa ông:

Hình như dạo này tôi già rồi, người lại teo đi sao ấy. Chẳng phải căn nhà mình ở bao năm mà giờ lại thấy nó rộng nó cao thấy lạ.


Nhà cũ, bong rộp, những mảng xi măng cũ cứ thể vỡ ra. Bà lại hì hụi trát trát tô tô, như là người ta cẩn thận băng bó vết thương cho người vậy. Vừa làm vừa xuýt xoa, thở dài:

Gớm chỗ này lại bong ra rồi. Chỗ kia cũng sắp ông ạ… Cứ như là người già ấy. Nay đau chỗ này, mai nhức chỗ kia…

Nhưng đường xá người ta lại xây, nhà cứ thấp dần so với đường. Mỗi cơn mua bà lại tát nước nhiều hơn. Ông vẫn trầm ngâm ngồi hút thuốc ngắm người đi ngang ngực mình.

Rồi ông bà chuyển nhà. Chuyển tới một căn hộ trung cư đẹp hơn, sạch sẽ hơn và nhất là nước chẳng bao giờ ngập tới. Vui là thế, vậy mà bà cứ than ngắn thở dài không muốn chuyển khỏi căn nhà mà cả đời bà cứ cằn nhằn chê bai nó. Ông lại cười:

Kể ra bà cũng lạ.

Nhưng rồi chính ông cũng không muốn nhấc chân đi. Cứ thấy, đúng là nhà không phải đủ cao, không cần đủ rộng mà là nơi chứa cả một hành trình hạnh phúc của con người và cứ mỗi ngày lại đầy thêm, đầy thêm… Cho đến lúc người ta cứ nghĩ nó chính là sinh mệnh của mình.

Lại còn chuyện chuyển nhà, ông đau đầu vì bà cái gì cũng không nỡ vất đi. Kể cả là cái hũ muối cà muối dưa đã cũ, vài thứ đồ bao nhiêu năm chả dùng nhét vào một góc bà cũng nhất nhất mang đi. Ông thì không. Ông cứ dửng dưng bà đưa cái gì ông cầm cái đó. Bà cáu:

Ông đúng là có mới nới cũ. Bao nhiêu năm sống ở đây, ông không lưu luyến gì, không muốn mang theo cái gì sao?

Ông cười:

Tôi không mang gì hết. Tôi chỉ cần mang mỗi bà đi cùng. Thì tất sau đó có đủ cả.

Bà lườm ông. Còn ông nhìn bà nét cười đậm trong đôi mắt đục màu thời gian. Miệng lẩm nhẩm:

Cái bà này, bao nhiêu năm rồi mà chả thay đổi được gì. Sang đó thiếu gì đâu mà bà nhặt nhạnh cho mệt.

Nói vậy nhưng ông vẫn để bà mang theo tất cả những gì bà muốn.

‘Chuyển sang nhà mới mà bà chả vui’, ông lại đùa:

Ngày trước bà chẳng suốt ngày ước được nhà cao cửa rộng là gì? Hay ở nhà thấp cửa chật quen rồi ra nhà cao cửa rộng lại chếnh choáng?


Bà thở dài:

Tôi cứ thấy, ở đây thiếu vắng, trống trải chứ không đầy ăm ắp như căn nhà cũ của mình. Ở đó, cái gì cũng có, cái gì sờ đến cũng gắn với những kỉ niệm. Thấy lòng ấm áp. Còn ở đây, sờ tới cái gì cũng thấy nó vô tri vô giác. Đẹp đẽ đấy mà chẳng vui lòng.

Thế rồi, ở nơi mới ấy, đi đâu ông cũng muốn bà đi theo, làm gì cũng muốn bà làm cùng. Sáng dậy nhất nhất không cho bà theo tập cùng mấy bà hàng xóm khác mà đi bộ cùng ông. Thậm chí, chơi cờ, uống rượu cũng phải có bà bên cạnh. Bà cáu:

Ông làm sao mà đi đâu làm gì cũng mang tôi theo thế? Ông mắc bệnh sợ người lạ à?

Ông lại cười:

Vì ở đây, cái gì cũng trống rỗng, chỉ có bà là không. Cứ nhìn bà là tôi thấy bao nhiêu kỉ niệm, mọi thứ cứ như ngày hôm qua. Già rồi lú lẫn, nên muốn bà ở bên cho nhớ.

Nghe ông nói thế, bà mới để ý. Dạo này ông hay quên thật. Con bé hàng xóm ngày nào cũng qua chơi mà mỗi lần ông lại chào nó với một cái tên khác. Đồ đạc ông vừa dùng rồi lại quên. Tên ba đứa con mà nhiều khi ông cứ gọi đứa nó thành đứa kia…

Ông mắc bệnh quên của người già thật rồi. Mới chỉ có một năm sang nhà mới mà bao nhiêu chuyện đổi thay. Bà bảo với con, ông bà muốn trở về nhà cũ ở. Nơi đó ông bà có nhiều kỉ niệm và cảm thấy ấm áp, thân thuộc hơn.

Ông trở về xóm cũ, nên vui vẻ hơn rất nhiều. Ông sang chơi nhà hàng xóm cũ, chơi cờ với mấy ông bạn già, nhưng đi đâu cũng có bà đi cùng. Mọi người ai cũng nói: Già rồi, cần có bầu có bạn là vì thế. Bệnh của ông đỡ đi. Thỉnh thoảng ông lại cười bảo bà: Tôi chỉ cần mang theo bà là có đủ.

Người ta nói, thời gian là bạn đồng hành của tình yêu bởi chỉ có thời gian mới có thể kiểm chứng được đâu mới là tình yêu chân thành. Nhưng thời gian cũng là khắc tinh của tình yêu bởi cũng chỉ có thời gian mới có đủ sức mạnh khiến những người yêu thương nhau phải tình nguyện mà chia lìa nhau.

Sau ngày ông mất, là một ngày mưa rất to. Bà không muốn tát nước. Mặc nó tràn qua lớp ngăn cửa, tràn cả vào nhà ngập ngụa. Lòng bà giờ cũng thế. Câu ông nói và nụ cười ấy mỗi khi nhìn bà bảo: Tôi chỉ cần có bà là đủ lại khiến đôi mắt mờ đi nhòe nhoẹt nước.

Cuối cùng thì, con người vẫn phải ra đi mà không thể mang theo được thứ mà mình muốn. Ông không thể mang theo bà bên mình. Nhưng có lẽ lòng ông đầy đủ. Chúng ta có thể mang được gì qua bên kia thế giới? Đời người ta đôi khi cứ mải mê mang vác những thứ vật chất nặng nề, mà không hề biết rằng: Chỉ có tình yêu là thứ con người có thể mang đi theo mình mãi mãi mà thôi. Thảo nào mà ông luôn nhắc bà: Chỉ cần mang theo bà là đủ! Sống chết là chuyện tất yếu, còn chọn mang theo mình thứ gì trong suốt cuộc đời mình lại là do chúng ta tự lựa chọn.

Chỉ có điều trong cuộc đời này, có một thứ tình yêu là sở hữu chung của hai con người. Nhưng rồi ai cũng phải đến cái đoạn đường mà tình yêu ấy, cả hai người cùng mang theo nhưng lại đi ngược theo hai hướng, bước ngược nhau ở hai thế giới. Mỗi người mang nặng tình yêu ấy và âm thầm chịu đựng sự chia ly. Cho nên, có lẽ khi sống, không cần nhà cao cửa rộng, không cần giàu sang tiền bạc mà chỉ cần khi nào cũng đủ đầy yêu thương. Chỉ cần có yêu thương là đủ. Chỉ cần người mình yêu thương bên mình là đủ lắm rồi!

Có lẽ người già sẽ không còn nhiều nước mắt. Người già đã có đủ thời gian để chiêm nghiệm cuộc đời này…

Chỉ mới cưới được 12 ngày tôi đã có ý nghĩ muốn bỏ chồng



Trước khi cưới, tôi có nghe kể qua và cũng biết về người yêu cũ của chồng và chuyen tinh yeu của họ. Anh kể mình bị phản bội nên nói không biết bao nhiêu lời cay nghiệp về người cũ. Tôi không bao giờ hỏi về chuyện này, anh kể thì nghe. Vì thiết nghĩ, cái gì cũ thì cũng chỉ là quá khứ


Đến trước đám cưới một tuần, anh hỏi: “Có mời người yêu cũ không em?”. Tôi cũng có người yêu cũ, sau khi chia tay đã thôi liên lạc hoàn toàn nên trả lời không. Chồng cũng thống nhất như vậy. Thế mà trước hôm cưới, khi sang nhà tôi chơi, lúc đi vệ sinh để quên điện thoại trên bàn, tôi lấy nghịch đã phát hiện điều cay đắng.

Chồng tôi nhắn tin cho người yêu cũ mời đến đám cưới. Đại ý thấy em, anh mới hạnh phúc trọn vẹn. Tin nhắn cuối anh ta viết: “Sắp sinh nhật, anh sẽ mua quà cho em nhé. Anh thương em”.

Cầm điện thoại, tay tôi run lên vì tức giận. Tôi nói mệt rồi vào phòng. “Giờ không thể huỷ đám cưới được nên phải thật bình tĩnh”, tôi tự nhủ như vậy. Trước khi chồng về, tôi hỏi: “Anh có gì giấu em không? Anh cứ nói ra, em sẽ bỏ qua hết”. Anh ta lắc đầu. Tôi quá thất vọng.

Hôm sau, đám cưới diễn ra bình thường. Đêm tân hôn, tôi lấy lý do mệt rồi quay mặt vào tường giả vờ ngủ. Buổi sáng, tôi xin phép ba má chồng để chồng đưa tôi đi có việc. Tôi đến một cửa hàng đồ lót, mua một bộ rồi cất vào hộp đẹp đẽ, sau đó nói chồng đi về.


Cả quãng đường đi, tôi không trò chuyện với anh ta một lời nào. Về đến nhà, tôi mời ba má xuống nhà nói chuyện. Những gì tôi đã đọc được, tôi kể lại hết cho hai người nghe. Sau cùng, tôi đưa bộ đồ lót cho chồng, nói: “Em mua quà hộ anh rồi đây”.


Cả nhà không ai nói lời nào. Tôi về phòng nằm hết ngày rồi xin phép về ngoại. Má chồng bảo: “Mới cưới một ngày, con về thế này không được. Ba má xin lỗi con”. Người đáng xin lỗi là chồng thì im lìm nằm ngủ trên ghế sofa.

Cách đó mới vài ngày, chúng tôi vẫn còn rất yêu nhau mà giờ lại như vậy. Thương ba má chồng, tôi lại quay lên phòng. Đêm hôm đó, má chồng ngủ cùng tôi. Bà lại xin lỗi rồi trằn trọc thở dài.

Tôi và chồng yêu nhau hai năm mới cưới. Trong khoảng thời gian đó, tôi qua lại nhà anh luôn, được ba má chồng rất yêu thương. Má chồng có khi còn chăm tôi hơn cả mẹ đẻ. Vì thế, thấy bà buồn, tôi rất xót, trong lòng trộm nghĩ, thôi thì bỏ qua lần này, cố gắng vun vén cho gia đình.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, ngày thứ 10 sau đám cưới, người yêu cũ của chồng tìm đến tận nhà, tuyên bố đã có thai. Má chồng nói nếu là ruột thịt nhà này thật thì bà nhận còn tuyệt đối không nhận mẹ đứa trẻ. “Tôi đã có con dâu rồi, cô đẻ thì tôi nuôi còn không bao giờ tôi cho cô bước chân vào nhà này”, má chồng khẳng định.

Nhưng tôi thì đã muốn bước ra vì thấy có cố nữa cũng không thể hạnh phúc. Mới lấy chồng được gần hai tuần mà bao nhiêu biến cố ầm ầm kéo tới. Biết thế này, ngay khi phát hiện tin nhắn kia, tôi kiên quyết huỷ hôn thì giờ có lẽ đã bớt đau khổ hơn.

Chỉ vì một câu nói của vợ anh, tôi đã tỉnh ngộ hoàn toàn



Cái thai đã được 3 tháng thì tôi nhận được cuộc điện thoại của người đàn bà tự xưng là vợ anh. Chị ấy nói muốn gặp tôi và nói chuyện. Sau khi nói chuyện với vợ anh, tôi đã tỉnh ngộ hoàn toàn

Tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ giỏi giang, chiến thắng cả việc chinh phục một người đàn ông có vợ. Tôi chưa từng thất bại trong chuyện tình cảm. Chỉ cần là người tôi thích, lập tức họ sẽ thích tôi khi tôi cố tình đong đưa vài lần. Và anh cũng vậy, một người đàn ông có gia đình hạnh phúc, con cái đề huề, vợ đẹp con ngoan cũng gục ngã trước người con gái như tôi.

25 tuổi, tôi sống buông thả, nghĩ bản thân phải trải đời, cứ yêu người này, người nọ thì cuộc đời mới vui. Tôi thay người yêu như thay áo. Chỉ cần là người giàu có, có tình cảm với tôi, chiều chuộng được tôi, cung phụng tôi thì tôi đã đem lòng yêu mến. Một cô gái không coi tình yêu là chuyện quan trọng như tôi đã trải qua không biết bao nhiêu mối tình và làm bao người đàn ông bỏ vợ, bỏ con chạy theo mình. Tất nhiên, chỉ là chớp choáng và rồi họ cũng về với nhau hoặc là từ bỏ tôi để đi theo người đàn bà khác. Với tôi, đó cũng chẳng phải chuyện nghiêm trọng gì.

Cho đến một ngày, tôi yêu anh, lần đầu tiên tôi cảm nhận đó là thứ tình yêu đích thực. Ở bên anh, tôi cảm nhận được hơi thở cuộc sống, cảm nhận được tình yêu cháy bỏng đang chảy trong mình. Nhiều khi tôi tự hỏi, không hiểu vì sao tôi lại có cảm giác đó khi ở bên cạnh anh. Hay tại tuổi tác đã khiến tôi nhận ra, tôi cần một bờ vai, một người chồng để nương tựa hơn bao giờ hết. Và tôi tìm mọi cách để khiến anh là của tôi, mặc cái gia đình hạnh phúc mà anh ngày ngày nói tới.
Chị đẹp, chị quá đẹp và quý phái, chị cũng quá giàu có. Chị nói với tôi, bao nhiêu năm nay chị vun đắp vì chồng con, chị muốn cho anh thấy, chị đã nỗ lực thế nào.
(Ảnh minh họa)

Anh yêu tôi, cũng chưa từng hết yêu vợ anh. Anh nói, anh yêu cả hai người và thật lòng không muốn bỏ vợ nhưng anh lại muốn sống với tôi. Anh định sẽ lén lút mối quan hệ này mãi và hi vọng, tôi sẽ chấp nhận, sinh cho anh một đứa con tôi cũng chấp nhận chuyen tinh yeu như thế. Tôi như người mất trí. Sau bao ngày suy nghĩ, tôi bỗng quyết định mang bầu. Ngày tôi mang bầu, anh ân cần chu đáo, chăm sóc tôi hết mực. Thật ra, tôi luôn hi vọng, khi tôi có thai rồi, anh sẽ vì tôi và con mà đến bên tôi. Niềm tin cướp được người đàn ông của người đàn bà khác trong tôi vẫn vô cùng mãnh liệt. Chỉ là, anh vẫn còn yêu vợ anh và vì hai đứa con của anh, nên anh không dễ dàng từ bỏ. Thế mà tôi lại chấp nhận. Tôi yêu thật rồi…

Cái thai đã được 3 tháng thì tôi nhận được cuộc điện thoại của người đàn bà tự xưng là vợ anh. Chị ấy nói muốn gặp tôi và nói chuyện. Tôi hoảng lắm. Lần đầu tiên tôi thấy hoảng hốt khi có người khác tự xưng là vợ anh tới gặp tôi. Người con gái sống buông thả như tôi đã không ít lần gặp phải hoàn cảnh này, thế mà, trước chị, tôi hoàn toàn run sợ.

Chị đẹp, chị quá đẹp và quý phái, chị cũng quá giàu có. Chị nói với tôi, bao nhiêu năm nay chị vun đắp vì chồng con, chị muốn cho anh thấy, chị đã nỗ lực thế nào. Chị biết, anh có bồ nhưng chị muốn cho tôi đường lui. Chị không muốn làm khó tôi cho đến ngày chị biết tôi mang bầu. Giờ chị nói với tôi ‘cô cố gắng giữ sức khỏe, cho con cô trưởng thành tốt. Cô sai, cô bỉ ổi vì đi cướp người đàn ông, cướp chồng, cướp cha của người khác. Nhưng, con cô không có tội. Hãy làm cho con cô được sống vui vẻ, hạnh phúc sau này. Con tôi cũng như con cô, cũng cần có cha. Vậy nên, cô hãy suy nghĩ cho kĩ, đừng khiến những đứa trẻ bị tổn thương. Vì chuyện ngày hôm nay, tất cả là do cô mà ra, tội lỗi đâu là do cô gánh chịu’.

Nghe chị nói, nước mắt tôi trào ra. Lần đầu tiên tôi thức tỉnh bởi lời nói của một người đàn bà là vợ của bồ. Trước giờ, tôi coi thường những câu nói như vậy và mặc kệ họ, chỉ cần người đàn ông kia chọn tôi. Nhưng thật không tin nổi lần này tôi lại thấy đau khổ, hối hận như vậy. Có phải, vì tôi đã mang trong mình dòng máu của tôi và anh? Rồi đây, con tôi sẽ không có cha. Con tôi sẽ hỏi mẹ, cha đâu? Con của chị cũng giống như con của tôi, những đứa trẻ tội nghiệp nếu không có cha, có mẹ. Tôi đã khóc, lần đầu tiên trong đời giọt nước mắt tôi rơi. Có lẽ, tình cảm của người mẹ dành cho con là vậy. Người mẹ nào cũng sẽ yêu thương và lo lắng cho con của mình.

Trước, tôi sống buông thả, vì tôi chưa biết được tình cảm thiêng liêng khi có con cái. Giờ thì tôi đã hiểu và càng cảm thấy ân hận vì những năm tháng qua mình đã cướp đi hạnh phúc của những người làm vợ, của những đứa trẻ. Tôi thật bỉ ổi và vô liêm sỉ. Giờ đây, nhìn xuống bụng, vỗ về con yêu tôi lại cảm thấy ân hận biết bao nhiêu. Tôi sẽ làm mẹ đơn thân, chắc chắn là vậy rồi và sẽ chẳng bao giờ làm việc sai lầm, đáng khinh bỉ ấy nữa… Thật cám ơn chị, người mẹ, người vợ bao dung và độ lượng. Cám ơn chị đã cho em nhận ra, giá trị đích thực của cuộc sống này là gì…

Không dựa dẫm vào chồng là đàn bà bản lĩnh?



Người ta thường nói, phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng, thông minh xinh đẹp không bằng may mắn, cuộc đời người đàn bà có sướng hay không hoàn toàn dựa vào người đàn ông họ lấy được. Điều này đúng nhưng chưa đủ.

Đàn bà sướng hay khổ còn phụ thuộc vào bản thân họ, vì cuộc sống của họ là do chính họ quyết định. Thực tế đã chứng minh, nhiều người dù giàu sang cũng không vui vẻ hạnh phúc, vì không cảm thấy tự do, thoải mái ngay trong chính căn nhà của mình. Nhiều người được chồng yêu chiều quá cũng cảm thấy bức bối vì bản thân họ cho rằng, mọi sự đều nên có chừng mực.

Ảnh minh họa

Điều này lại liên quan tới đòi hỏi, yêu cầu của phụ nữ. Đúng, đàn bà luôn có những sở thích, những yêu cầu, đòi hỏi mà một người đàn ông khó đoán định được. Đàn ông thường than vãn, ‘mấy ai hiểu được lòng dạ của đàn bà, đàn bà muốn gì’, vì họ đúng là không thể hiểu nổi, thực ra, người phụ nữ muốn gì ở họ. Được chiều chuộng, có nhiều tiền, chưa chắc đã là một người phụ nữ hạnh phúc. Mà một người phụ nữ hạnh phúc chính là người tự do, là người cảm thấy đang được làm những điều mình muốn, là người sống ung dung tự tại, được chồng yêu chiều nhưng luôn biết bản thân mình đứng ở đâu và không bao giờ phụ thuộc quá đỗi vào chồng.

Có một người đàn bà được cả xóm giềng khen là sung sướng vì chị không phải đi làm, ở nhà, chồng nuôi, tiền rủng rỉnh túi. Đi đâu, chị cũng được tài xế đưa đi, vàng bạc cũng đeo đầy người, ăn ở những nhà hàng sang trọng và ai cũng phải nhìn chị trầm trồ. Nhưng chị lại không cảm thấy vui vì căn bản, chị mang tiếng là dựa hơi chồng, chồng chị giỏi nên chị mới được phần nhờ.

Cũng vì thế mà người phụ nữ lại nai lưng kiếm tiền, quên ngày quên tháng rồi lại cảm thấy cuộc sống quá mệt mỏi, chán nản vì không còn thời gian bên gia đình…

Tất nhiên, khái niệm hạnh phúc với mỗi người là khác nhau. Nhưng đàn bà bản lĩnh là đàn bà không bao giờ nên dựa dẫm quá vào chồng. Một khi bạn tự do về kinh tế, tự chủ được các mối quan hệ và tiền bạc của mình, bạn sẽ luôn cảm thấy được tôn trọng. Gia đình chồng sẽ không coi bạn là người may mắn khi có được chồng giàu có. Và những việc mình làm cũng sẽ được tôn trọng hơn. Nếu bạn ngửa tay xin tiền chồng, tức là bạn không có tiếng nói quan trọng trong gia đình và cũng không tự dám quyết định những việc cần nhiều tiền. Tự do về kinh tế, bạn cũng có thể tự do với các mối quan hệ của mình. Và đương nhiên, sự tôn trọng của người xung quanh dành cho bạn cũng nhiều hơn. Một người phụ nữ giỏi kiếm tiền là người tự do nhất. Và khi bạn tự do thì tâm lý thoải mái, và chỉ có tâm lý thoải mái thì con người ta mới hạnh phúc, vui vẻ được.

Đàn bà khôn là không nên dựa dẫm quá vào chồng. Mọi sự dựa dẫm sẽ dẫn đến những mâu thuẫn và những điều tiếng không đáng có. Dù bạn là ai, chồng bạn giàu có thế nào thì cũng nên có một công việc riêng của mình và đừng lúc nào cũng nhờ vả chồng những việc không đáng có. Người phụ nữ hạnh phúc không hoàn toàn là ‘hơn nhau ở tấm chồng’ mà là người biết tự chủ, làm chủ bản thân và biết tự quyết định những việc bản thân cho là đúng.

Đã an phận là người tình nhưng vẫn mang tiếng giật chồng?



Không đòi hỏi được cung phụng tiền bạc, sự chiếm hữu hay vật chất; không ghen với vợ cũng không yêu cầu anh phải bỏ gia đình để cưới tôi. Tôi luôn an phận là người tình nhưng sao lại mang tiếng giật chồng?

Ba mươi lăm tuổi, xinh đẹp, tự tin và thành đạt trong công việc. Đó là tôi trong mắt của nhiều người. Nhưng tôi vẫn chưa chồng dù có rất nhiều người theo đuổi trong khi bạn bè đều đã con cái đùm đề.

Thi thoảng chúng tôi tụ họp, toàn nghe những lời ta thán chồng vô trách nhiệm, vũ phu; con cái đau ốm; mẹ chồng hà khắc. Nhiều đứa đã chia tay, ôm con một mình, sống trong căm hận đàn ông; đứa có vẻ êm ấm nhưng quanh năm suốt tháng đầu tắt mặt tối với cơm nước, tã, sữa đến quên chăm sóc cả bản thân mình.

Nhìn những tấm gương trước mắt tôi ớn lạnh. Chiều tan sở phải về nhà cơm nước, lễ Tết phải lo quà cáp cho họ hàng, quên đi các chuyến vi vu mỗi năm đôi lần rồi lại bầu bì sinh con, thức đêm thức hôm đến rạc người. Ví dầu lấy được một người chồng tử tế biết chia sẻ với vợ nhưng quả thật tôi không đủ tự tin để chịu đựng hết những mớ tủn mủn đó.

Tôi yêu cuộc sống tự do nên không thể gò mình vào một khuôn khổ nào trong khi ở Việt Nam, lấy chồng đồng nghĩa với lấy cả gia đình nhà chồng. Tôi không ghét trẻ con nhưng với tôi chăm bẵm một đứa trẻ là trách nhiệm nặng nề hơn là hạnh phúc vô biên. Tôi sợ tiếng khóc con nít, tôi sợ cảnh nó đau ốm,…

Bởi thế, tôi quyết định chọn lối sống độc thân. Độc thân nhưng không cô đơn. Tôi vẫn yêu, yêu nhưng không cưới. Với tôi, người yêu mãi là người tình.


Tôi rất tâm đắc với hai chữ người tình. Nó chứa đựng những tinh hoa nhất trong mối quan hệ giữa người với người. Tình, đó là tình yêu xuất phát từ sự rung động của trái tim. Tình, đó là tình bạn xuất phát từ những đồng điệu về tâm hồn. Và tình, đó là tình dục, xuất phát từ sự hấp dẫn giới tính.

Với tôi, khi là người tình của nhau thì tiền bạc, vật chất hay chuyện cưới hỏi không bao giờ được xen vào. Nó chỉ là những thứ tủn mủn chỉ tổ làm vẫn đục cái chữ “tình” thanh cao mà phải có duyên lắm người ta mới có thể gặp và đến với nhau.

Vì quan niệm đó mà khi bị mắng té tát vào mặt là là đồ gái hư, đồ mặt dày, đồ giật chồng, tôi không khỏi choáng váng.

Người phụ nữ đó, vợ của “người tình” của tôi chỉ ngồi lặng lẽ khóc trong khi bạn cô ta mặt đằng đằng sát khí, mắng mỏ tôi không thương tiếc.

Người phụ nữ đó đẹp, một nét đẹp nhu mì, kín đáo của kiểu phụ nữ giàu có nhưng ít ra ngoài giao tiếp với xã hội. Một kiểu đẹp kém sang và có phần tẻ nhạt. Có lẽ vì vậy mà anh ấy đã đến với tôi, một phụ nữ năng động, cá tính.

Anh ấy là sếp bự một sở của thành phố, thông minh, lịch lãm và đa tài. Gặp nhau trong một hội thảo, chúng tôi ban đầu chỉ là bạn. Dù lớn hơn tôi đến hơn 10 tuổi nhưng sau một thời gian quen biết, những tương đồng về sở thích âm nhạc, văn học, du lịch đã kéo chúng tôi đến gần nhau hơn. Tình cảm cứ thế đến từ từ, chậm rãi và ngày càng sâu đậm. Tôi chưa bao giờ hạnh phúc đến như vậy vì biết rằng mình đã tìm được người đàn ông đích thực của đời mình.

Mối quan hệ kéo dài hơn 2 năm. Trong thời gian đó, anh vẫn làm tròn trách nhiệm một người chồng, người cha. Một tuần chúng tôi chỉ gặp nhau đôi lần vào buổi trưa. Anh không bao giờ bỏ vợ để đi qua đêm với tôi. Tôi cũng không đòi hỏi anh ở bên cạnh mình quá nhiều bởi tôi không muốn mang tiếng cướp chồng.

Về tiền bạc, chúng tôi rất sòng phẳng, tôi không bao giờ nhận quà cáp đắt tiền gì từ anh. Đi chơi thì lần này anh trả, lần sau đến lượt tôi. Ban đầu anh hơi khó chịu vì tôi quá rạch ròi nhưng tôi nói thẳng: “Em chỉ cần tình yêu của anh, những thứ khác anh hãy dành cho vợ”.

Thành đạt trong công việc, đã có nhà, xe riêng nên tôi đến với anh không vì tiền dù anh sẵn sàng cung phụng. Tôi xác định không chồng con gì nên cũng chưa bao giờ đòi hỏi anh ly dị vợ để cưới tôi, thậm chí tôi còn khuyên anh nên làm a, b, c để vợ anh được hạnh phúc.

Không tiền, không danh phận, nói thẳng ra tôi chẳng cướp bóc, tơ hào gì từ gia đình anh trừ tình yêu, thứ mà theo lời anh nói là đã không còn với vợ từ lâu lắm rồi, có chăng chỉ là tình thương và trách nhiệm.

Tình yêu đơn thuần không có tội. Yêu mà muốn sở hữu, muốn cướp cho bằng được cả hồn lẫn xác từ người khác mới là tội lỗi.

Có gì sai khi chúng tôi đến với nhau bằng sự rung động của trái tim, sự hòa hợp về quan điểm sống? Nhờ tình yêu của tôi mà anh được sống đúng với con người mình, vui vẻ hơn, yêu đời hơn, làm việc hăng say hơn, năng suất hơn. Cái lợi đó không chỉ mình tôi hưởng mà cả gia đình anh.

Như vậy vợ anh có lý do gì mà trách móc tôi khi tình yêu của cô ấy không cùng nhịp đập với chồng, không đem lại được cho anh ấy những thăng hoa đúng nghĩa?

Thật ra, chuyện chúng tôi yêu nhau vợ anh đã biết khá lâu và hai vợ chồng họ đã nhiều lần cãi vã. Tôi biết chuyện vì anh kể với tôi những mệt mỏi mà anh phải gánh khi về đến nhà là gặp vợ nước mắt ngắn dài.

Anh nói: “Cô ấy mà làm quá là anh li dị để cưới em, anh mệt mỏi với bà vợ suốt ngày chỉ khóc và khóc rồi”. Tôi đã phải khuyên nhủ anh rất nhiều, chủ động tiết giảm hẹn hò, khuyên anh làm lành với vợ và tuyệt đối không bao giờ nói đến chuyện ly dị vì đó không phải là điều tôi muốn khi quyết định đến với anh.

Tôi đã chủ động lùi một bước, chủ động đi bên cạnh cuộc đời anh, chăm chút cho đời sống tinh thần của anh, thứ mà vợ anh chưa làm tròn. Không phải tôi có công hơn có tội sao? Không phải cau chuyen tinh yeu của tôi quá tủi sao? Tôi nghĩ cô ấy phải cảm ơn tôi hơn là ôm mối hận trong lòng dày vò anh ấy, thậm chí đưa cả cô bạn dữ như chằn đến làm áp lực với tôi.

Trong bữa gặp gỡ đó, tôi đã nói tất cả những suy nghĩ của mình, trong khi vợ anh ấy ngồi khóc thì người bạn đi cùng sau khi làm hùng làm hổ thì đe dọa: “Cô đúng là hết thuốc chữa. Nếu cô không chấm dứt với anh T. thì đừng trách sao chúng tôi không lịch sự”.

“Việc này nếu làm rùm beng lên thì sự nghiệp anh T. sẽ tan thành mây khói, lúc đó người chịu thiệt là gia đình chị. Tôi không lấy bất cứ thứ gì của chị, tôi chỉ cho đi tình yêu và có được tình yêu từ chồng chị. Anh T. sẽ không bao giờ bỏ chị nên chị đừng lo gì cả. Tôi cũng không chia tay với anh ấy trừ khi tôi hết yêu” – tôi nói một cách lịch sự và chào ra về trước.

Vợ anh ấy vẫn khóc, không nói lời nào còn người bạn đi chung thì nói với theo: “Có ăn có học mà sao suy nghĩ bệnh hoạn dữ vậy,…”

Bệnh hoạn ư? Suy nghĩ của tôi, lối sống của tôi có gì sai mà bị lên án như vậy? Xét cho cùng trên cuộc đời này có thứ gì quý giá đáng được trân trọng hơn tình yêu. Vậy mà con người đặt ra bao luật lệ, nguyên tắc gò ép nó: Yêu là phải cưới, cưới rồi không được yêu người khác.

Tình yêu đơn thuần không có tội và tôi, chỉ yêu là luôn an phận người tình, tôi có gì sai?

Chỉ vì sinh con gái nên tôi phải ăn mỳ gói lúc ở cữ



Vì sinh con gái, mà mẹ chồng lại muốn cháu trai nên mẹ chồng Nhi mỗi bữa đều cho con dâu ở cữ ăn toàn mỳ gói. Bà còn biện minh là mỳ gói dễ hấp thụ, tốt cho dạ dày.

Khi mới quen, Nhi cảm thấy Thuyết là một chàng trai rất thành thật, Thuyết là quản lý trong khách sạn, lời nói và hành động của anh rất quyết đoán. Nhi và Thuyết hẹn hò chưa đến một tháng thì đã quyết định tiến đến hôn nhân.

Nhi hơn Thuyết một tuổi, thời gian đầu quen nhau, hai bên gia đình đều cấm cản, nhưng hai người vẫn kiên quyết ở cạnh nhau. Thuyết từng hỏi Nhi có dám cùng anh kết hôn chớp nhoáng không, Nhi bảo dám, thế là cả hai kết hôn, chính bản thân Nhi cũng không thể tin điều này xảy ra nhanh đến vậy.

Sau kết hôn, Thuyết khuyên Nhi ở nhà chăm lo cho tổ ấm, bởi anh không muốn Nhi khổ cực kiếm tiền. Mẹ chồng buôn bán rau ở chợ, đối với việc con dâu ở nhà ăn bám tiền lương của con trai bà, bà rất tức giận và tỏ thái độ lạnh nhạt với Nhi.

Nhi đang lên kế hoạch mang thai, cho nên cô không muốn tốn thời gian tranh cãi với mẹ chồng. 4 tháng sau ngày kết hôn, Nhi vẫn chưa có dấu hiệu mang thai, thế là cô quyết định đi tìm việc làm, dù Thuyết hết lời khuyên nhủ Nhi nên ở nhà tịnh dưỡng cho việc chuẩn bị mang thai, nhưng Nhi kiên quyết từ chối, bởi cô không muốn sống mà nhìn sắc mặt của mẹ chồng.


Nhi đã tìm được một công việc bán mỹ phẩm ở cửa hàng. Giờ làm việc khá thất thường, có hôm về trước giờ cơm tối, có hôm đến 10 giờ tối mới về đến nhà. Một hôm, Nhi phải ở lại viết doanh thu bán mỹ phẩm cho cửa hàng nên cô sẽ về trễ. Thế là Nhi gọi điện cho chồng: “Hôm nay, anh đừng đến đón em nhé, chắc hơn 10 giờ tối em mới xong việc, anh về sớm ăn cơm tối với mẹ, đừng đợi em nhé”. Làm xong mọi việc, Nhi gấp gáp về nhà, trên đường trở về cô suýt bị xe máy đâm trúng, thật may đôi bên không xảy ra chuyện. Nhi vội về nhà là có nguyên nhân, bởi cô không muốn nghe mẹ chồng mỉa mai là cô con dâu suốt ngày chúi mũi vào công việc, mẹ chồng của Nhi luôn đay nghiến bằng những lời lẽ rất cay độc.


Về đến nhà, Nhi thấy mẹ chồng đang cúi gầm mặt xuống bàn. Vẻ mặt của bà rất khó chịu, đồ ăn trên bàn vẫn còn nguyên chưa đụng đũa. Thuyết vừa thấy Nhi về, anh vội đỡ túi xách và kéo ghế cho cô ngồi. Mẹ chồng đay nghiến bảo: “Con trai tôi bảo muốn đợi cô về cùng ăn luôn, lần sau cô nên về sớm, cô cứ về trễ thế này tôi còn tưởng cô chê cơm nhà đấy”. Cả bữa cơm, mẹ chồng chỉ nói xoay quanh chuyện mong có cháu bồng, bà bảo con dâu nhà hàng xóm mới kết hôn đã mang thai song sinh, còn con dâu mình không biết khi nào mới có tin vui. Nhi vừa ăn vừa cảm thấy cơm như muốn nghẹn nơi cổ họng.

Những ngày sau, Nhi cảm thấy không khỏe trong người, cô luôn có cảm giác buồn nôn. Nhi không dám chắc điều cô nghĩ có đúng không, cho nên khi dùng que thử thai, thấy hiện lên hai vạch cô mới thở phào nhẹ nhõm, từ hôm đó trở đi, thái độ của mẹ chồng thay đổi hẳn, bà bớt xỉa xói và quan tâm Nhi nhiều hơn, thậm chí mẹ chồng còn muốn Nhi nghỉ việc để ở nhà dưỡng thai.

Mang thai đúng 10 tháng, nửa đêm bụng Nhi đau dữ dội, nước ối đã vỡ, thế là Thuyết và mẹ chồng vội vàng đưa Nhi đến bệnh viện. Mẹ chồng kiên quyết muốn Nhi sinh thường, bởi bà bảo trẻ sinh mổ thì sức khỏe không đảm bảo. Với tình hình của Nhi, bác sĩ chỉ định đẻ mổ và đứa bé sinh ra là con gái, Thuyết nghe tin mẹ con vượt cạn khỏe mạnh nên anh rất vui, mẹ chồng biết Nhi sinh mổ và đứa trẻ sinh ra là con gái nên bà càng buồn bực, bà bảo vợ chồng Nhi phải ráng sinh thêm con trai để nối dõi, chỉ đẻ con gái thôi là bất hiếu với tổ tông.

Điều khiến Nhi càng buồn là trong thời gian ở cữ, buổi sáng mẹ chồng chỉ cho Nhi ăn cháo, buổi trưa và buổi tối đều cho ăn mỳ gói. Bà còn biện minh là mỳ gói dễ hấp thụ, tốt cho dạ dày. 30 ngày ở cữ là 30 ngày ăn mỳ gói, Nhi nói với chồng là cô đã chịu hết nổi, giờ cứ nhìn mỳ gói là Nhi đã ngán tận cổ. Mẹ chồng nhìn Nhi với thái độ hằn học, bà bảo: “Cô sinh con gái thì đừng có đòi hỏi nhiều, có mỳ gói ăn là may rồi đấy”. Lúc ấy cũng có mặt Thuyết nhưng anh không nói đỡ giúp vợ câu nào. Nhi cảm thấy uất ức, tủi thân, cô giận muốn khóc, mẹ chồng thật sự là ức hiếp cô quá đáng rồi, còn anh chồng tốt tính cũng chỉ biết đứng nhìn thì cô thực cũng thấy tuyệt vọng rồi.

Lời thú nhận nửa đêm của vợ khiến chồng lập tức choáng váng khụy ngã



Tôi chết lặng đi vài phút vì không tin được chuyện đang diễn ra. Cảm giác lúc đó không thể diễn tả nổi. Sốc, choáng váng, không thể tin được vào tai mình. Rồi vợ tôi nói tiếp...

Chào mọi người, tôi là một độc giả thường xuyên của mục tâm sự. Hiện tại, tôi đang rơi vào tình huống trớ trêu, không biết phải giải quyết ra sao khi gia đình đang rơi vào bờ vực đổ vỡ.

Tôi vốn là một người đàn ông hiện đại và luôn tôn trọng phụ nữ. Năm 2011, tôi gặp vợ tôi và đem lòng yêu. Sau 4 tháng theo đuổi thì cô ấy đồng ý đón nhận tình cảm và đến năm 2013, chúng tôi quyết định làm đám cưới.

Sau khi kết hôn, cuộc sống của hai chúng tôi khá hạnh phúc, vợ chồng tôi vẫn hợp nhau trong “chuyện ấy”. Đến năm 2014 thì cô ấy sinh cho tôi một cô con gái xinh xắn, đáng yêu.

Trước khi quen tôi, cô ấy chưa có bất cứ mối quan hệ tình cảm đồng tính nào, hình dáng giới tính, mọi thứ cũng thể hiện là một người phụ nữ bình thường.
Bao năm qua vợ chồng tôi vẫn sống hòa thuận với nhau, thậm chí còn có một cô con gái đáng yêu, vậy mà không ngờ có ngày tôi lại rơi vào hoàn cảnh này.
Ảnh minh họa.

Cưới nhau 3 năm, chúng tôi đã vượt qua bao nhiêu sóng gió, có những lúc tưởng chừng rời xa nhau vì những lỗi lầm mà tôi gây ra và những khúc mắc, tranh cãi trong cuộc sống. Tôi dần thay đổi, trở thành một người đàn ông tốt hơn, biết nghĩ và lo cho gia đình.

Tôi cũng nhận ra, vợ mình ngày càng xinh đẹp và biết chăm lo cho chồng con. Ngày nào cô ấy cũng chuẩn bị bữa sáng cho bố con tôi, chiều về nấu nướng những món tôi ưa thích. Tôi từng cảm tưởng, mình là người đàn ông hạnh phúc nhất khi lấy được người vợ vẹn toàn như cô ấy.

Rồi đúng ngày 28 tháng 5 năm nay (năm 2016), đúng hôm kỷ niệm ngày cưới, tôi phát hiện vợ tôi có nhắn tin qua lại và còn chat trên Zalo với một người. Giọng xưng hô như lúc chúng tôi mới quen nhau: “anh – em”.

Tôi hỏi thẳng vợ thì cô ấy bảo, đó là một cô bạn học chung cấp 3 và giờ cô ta là “trans guy” (một người sinh ra trong cơ thể nữ nhưng luôn nhìn nhận bản thân là nam). Vợ tôi bảo xưng hô như thế để cô bạn kia không tủi thân.

Nghe vợ nói vậy, tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều vì vợ mình trước nay rất bình thường. Thậm chí, cô ấy còn sống tình cảm, quan tâm chồng con hết mực và trong chuyện chăn gối vẫn không có gì thay đổi.

Hôm 23/6, vợ chồng tôi và con gái vẫn đi du lịch bình thường. 3 ngày đi chơi đó, thỉnh thoảng tôi bắt gặp cô ấy gọi điện và nói chuyện bí mật với một ai đó. Nhưng cứ hễ tôi hoặc con đến gần là cô ấy tắt máy.

Một lần, vào rạng sáng hôm đi chơi, khi tôi tỉnh dậy không thấy cô ấy đâu. Cứ nghĩ vợ đi vệ sinh nên tôi không gọi. Thế nhưng, khi vừa dậy tăng nhiệt độ điều hòa thì tôi nghe thấy tiếng thì thầm trong phòng vệ sinh.

“Em đi ngủ đi nhé, anh phải vào với con”. Tôi bắt đầu dự cảm có điều chẳng lành nhưng sợ vợ nghĩ ngợi nên tôi vờ nằm xuống ngủ tiếp.

Thế mà 11 giờ rưỡi tối ngày hôm kia, đột ngột cô ấy gọi tôi xuống phòng khách nói chuyện sau khi đã cho con gái đi ngủ. Cô ấy bảo: “Em xin lỗi, anh là một người đàn ông tốt nhưng cảm giác em dành cho anh nó trôi đi mất rồi. Thực sự là em yêu cô ấy”.

Tôi chết lặng đi vài phút. Cảm giác lúc đó không thể diễn tả nổi. Sốc, choáng váng, không thể tin được vào tai mình. Rồi vợ tôi nói tiếp, cô ấy bảo nghi ngờ mình là “les” từ nhỏ rồi nhưng do áp lực gia đình nên cô ấy chôn đi cái bản ngã đó, giờ đã sống riêng, tự nuôi sống bản thân được rồi, cô ấy bung ra cái giới tính thật của mình.

Tôi đau khổ không muốn tin cũng chẳng thốt lên được lời nào. Cả đêm hôm đó, tôi trằn trọc không ngủ được.

Tôi không thể tin, tại sao cô ấy lại thay đổ? Và vì sao cô ấy không đến với ai khác, lại có thể đến với một người phụ nữ. Ba năm qua sống với nhau, cô ấy vẫn nói yêu tôi, gần gũi tôi mà không chút khó chịu nào.
Lời thú nhận nửa đêm của cô ấy khiến tôi choáng váng không tin được vào tai mình.
Ảnh minh họa.

Giờ tôi không biết phải làm sao khi cô ấy muốn ly hôn để được sống đúng với giới tính thật của mình. Dẫu biết rằng, điều đó là đúng vì tình cảm mà, nhưng tôi vẫn không biết phải làm sao. Bởi tình cảm tôi dành cho cô ấy quá nhiều.

Mọi thứ cứ đổ hết vào giới tính trời sinh, rồi do tình cảm với người cùng giới, tôi không thể tin được. Liệu cô ấy có đồng tính thật không hay là do thế nào... Tôi chưa bao giờ kỳ thị người đồng tính nào cả vì bạn bè của tôi lẫn vợ có khá nhiều người trong thế giới thứ ba.

Tôi phải làm sao lúc này đây? Xin hãy cho tôi vài lời khuyên lúc này.

Để nhận biết đàn ông yêu thật lòng hay không, nhìn điểm này là biết ngay



Khi anh ấy bên cạnh bạn, chàng toàn tâm toàn ý lắng nghe bạn nói, luôn mỉm cười với bạn và ân cần với bạn cả khi bạn giận dỗi... thì chắc chắn bạn rất quan trọng với chàng.

Anh ấy đau khổ khi bạn có hành động gây tổn thương đến mối quan hệ của hai người

Trong tình yêu, khi một người nào đó thực sự yêu bạn, họ sẽ dành toàn bộ tình cảm, cảm xúc cũng như tâm huyết của mình để vụ đắp cho mối quan hệ đó. Bởi vậy nếu bạn cảm thấy rằng anh chàng của mình vô cùng đau khổ khi bạn làm một việc gì đó khiến anh ấy tổn thương thì đó chính là dấu hiệu chứng tỏ anh ấy đã đặt tất cả tình cảm của mình cho mối quan hệ với bạn.

Anh ấy ôm eo bạn

Khi chàng ôm eo bạn bằng cả hai tay, nguyên do chỉ có một: Anh ấy thực sự đang “phát cuồng” vì bạn và không muốn có một khoảng cách vật lí nào giữ hai người cả.

Tuy nhiên, những chàng trai thuộc típ này thường có xu hướng “nể” người yêu quá đáng, nên nhiều lúc dễ bị quy kết là “lụy tình”. Một anh chàng nhạy cảm và rất nồng nhiệt trong chuyện tình cảm. Đừng làm tổn thương chàng nhé!

Anh ấy luôn hồi âm rất nhanh tin nhắn của bạn

Bất cứ khi nào bạn nhắn tin cho anh ấy thì bạn đều nhận được những phản hồi nhanh đến mức bạn không ngờ tới. Bạn cảm tưởng như anh ấy lúc nào cũng túc trực điện thoại và không bao giờ để bạn chờ đợi quá lâu.

Ảnh minh họa

Sự im lặng tinh tế

Khi bạn đang hào hứng kể một câu chuyện, anh ấy im lặng lắng nghe và biểu hiện thái độ vô cùng chăm chú. Sự im lặng đó không phải thờ ơ mà là tôn trọng những lời bạn nói và giống như đang nuốt từng lời vậy. Bạn cảm thấy vui vẻ, thoải mái trước sự im lặng đó.

Anh ấy cầm trọn bàn tay bạn

Khi bàn tay chàng phủ kín và ôm trọn lấy bàn tay của bạn, chứng tỏ anh ấy đang cảm thấy rất tự tin về mối quan hệ tình cảm của hai người.

Điều này cũng bật mí rằng chàng là một người rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm đấy nhé. Anh ấy muốn thông báo cho cả thế giới biết hai người đang yêu nhau kia kìa!

Anh ấy có mục tiêu cho tương lai

Người đàn ông trở thành chồng tốt khi có những mục tiêu, kế hoạch cho gia đình và cuộc sống. Nếu anh ấy có những mục tiêu giống như bạn, điều đó hứa hẹn hai người thực sự dành cho nhau.

Anh ấy cho rằng bạn là người phụ nữ hoàn hảo nhất

Khi bản thân bạn cảm thấy một ai đó là người hoàn hảo, không có nhược điểm, khiếm khuyết gì, người đó giống như là bước ra từ giấc mơ của bạn thì chắc chắn bạn đã có tình cảm sâu đậm với người đó. Cũng tương tự như vậy, trong mắt anh chàng của bạn, bạn luôn được anh ấy tôn vinh trước mặt mọi người, với anh ấy bạn là người phụ nữ tuyệt vời, hoàn hảo nhất, thì đó là dấu hiệu anh ấy đã lựa chọn bạn để gửi gắm và dành trọn tình yêu của mình.

Bạn bè của bạn đánh giá cao anh ấy
Nếu những cô bạn thân của bạn luôn hỏi rằng: “Này, anh ấy có em trai hay anh trai gì không? Giới thiệu cho tớ đi” điều đó có nghĩa chính anh ấy đang tạo được một ấn tượng tốt và được đánh giá cao từ họ. Họ mong muốn tìm được một người đàn ông giống như vậy cho mình. Vì thế, đừng dại dột đánh mất người đàn ông của đời mình nhé.

Biết những món ăn vặt yêu thích của bạn

Anh ấy không chỉ biết bạn thích ăn những món đồ nào mà còn nhớ luôn cả những món ăn vặt khoái khẩu. Chưa hết, khi bạn cảm thấy mệt mỏi và cáu kỉnh, anh ấy biết một ly sinh tốt sẽ giúp bạn vơi đi sự bực bội đó và chuẩn bị nó cho bạn.

Anh ấy nằm lên bụng bạn

Bạn còn nhớ chàng Sam Shik trong phim Kim Sam Soon đã nằm lên bụng của nàng mập đáng yêu Sam Soon khi cả hai đi dự event không? Nếu chàng trai của bạn cũng làm điều tương tự thì chứng tỏ anh ấy đang rất tin tưởng bạn đấy!

Không phải bỗng dưng mà chàng lại gối đầu lên chỗ nhạy cảm đó của bạn đâu! Hãy lắng nghe những gì chàng nói nhé. Rất có thể anh ấy đang đợi bạn mở lời để được tâm sự với bạn những điều chàng cất giữ trong lòng bấy lâu nay.

10 lỗi phụ nữ thường hay mắc phải khi cố chinh phục đàn ông



Phụ nữ luôn muốn chinh phục và có được tình cảm của người đàn ông mình thầm thương, nhưng sử dụng "chiêu" không đúng là cách đang giết chết mối quan hệ của bạn.
1. Sử dụng sex như một vũ khí
Tôi không chỉ nhắc đến riêng quan hệ tình dục, ở đây bao gồm cả việc phụ nữ dùng cơ thể mình để thu hút mọi sự chú ý của nam giới.

Các quý cô, hãy nhớ rằng hình ảnh của bạn giống như một thỏi nam châm. Bạn sẽ thu hút kiểu người giống như kiểu bạn đang thể hiện bản thân mình. Nếu bạn quá chú ý đến hình thức, bạn sẽ chỉ hấp dẫn được những anh chàng hời hợt, nông cạn thay vì những người thông minh, có học và có chiều sâu.

Một người phụ nữ thông minh sẽ sử dụng trí tuệ của mình, chứ không phải cơ thể vì cô ấy biết rằng vẻ đẹp thực sự của cô ấy nằm ở trong tính cách, chứ không phải là vẻ bề ngoài. Sự hấp dẫn cơ thể có thể mang lại sự thỏa mãn nhất thời, nhưng tính cách, phẩm chất cá nhân mới là những gì thực sự làm nên một mối quan hệ sâu sắc, và đó mới là điều bạn cần tập trung vào.

Ảnh minh họa

2. Thiếu tham vọng

Những người đàn ông thông minh và có giáo dục sẽ không quan tâm đến bạn nếu bạn có vẻ thiếu tri thức. Hãy nâng cao các tiêu chuẩn của bạn.

Được học hành cẩn thận, làm những công việc có cơ hội thăng tiến, đọc những cuốn sách bổ ích, tham dự các buổi triển lãm nghệ thuật, tìm hiểu về các nền văn hóa và du lịch khi có thể… chính là những điều giúp bạn trở thành một người phụ nữ quyến rũ và hấp dẫn. Nếu bạn có tiêu chuẩn sống cao, bạn chắc chắn sẽ thu hút được những người đàn ông có tiêu chuẩn tương tự, họ sẽ là những người thực sự quan tâm đến bạn.

3. Không chú ý đến cơ thể mình


Bạn không cần phải có những đường cong hoàn hảo , nhưng bạn cần phải giữ cơ thể mình cân đối, không béo quá, không gầy quá và có một vẻ bên ngoài ưa nhìn. Điều này sẽ giúp bạn rất nhiều, từ có một công việc tốt đến có một người yêu tử tế.

Một người phụ nữ bỏ mặc cơ thể mình có nghĩa là cô ấy không tôn trọng cơ thể mình. Khi đó, thông điệp cô ấy gửi đến cánh đàn ông chính là: Nếu tôi không tôn trọng và yêu quý chính bản thân mình thì làm sao tôi có thể yêu anh.

4. Quá nhút nhát

Bạn cần phải vượt qua nỗi e ngại về việc bắt đầu một cuộc trò chuyện với một anh chàng quan tâm đến bạn cũng như cho phép anh ta tiếp cận bạn.

Nhút nhát biểu thị sự bất an và nó khiến bạn có vẻ non nớt. Hoàn toàn không sai khi bạn có động thái trước. Nếu bạn không tiếp cận anh ấy, rất có thể sẽ có người khác làm điều đó trước bạn và bạn đành bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời.

5. Coi thường quy tắc vàng

Quy tắc "Muốn người khác đối xử với mình như thế nào hãy đối xử với họ như vậy" đặc biệt hữu hiệu trong hẹn hò. Đừng hy vọng anh ta coi bạn như nữ hoàng nếu bạn không đối xử với anh ta như một nhà vua. Nếu anh ta thể hiện sự quan tâm tới bạn trước và bạn không đáp lại, có thể anh ta sẽ từ bỏ bạn. Bạn nên nhớ, một mối quan hệ bền vững luôn hai chiều: có đi và có lại.

6. Cố gắng kiểm soát chàng

Các quý cô thân mến, đây là một hành vi gây phiền nhiễu đặc biệt nghiêm trọng. Không ai thích bị ra lệnh liên tục. Đàn ông sẽ chạy xa khỏi những người phụ nữ luôn cố gắng thay đổi thói quen của anh ta.

Chắc chắn, một số thói quen xấu, ví dụ bỏ rơi người yêu để đi với bạn bè, cần phải được cải thiện, nhưng không phải bằng vũ lực. Nếu bạn coi trọng mối tình của mình, bạn cần phải biết rằng cố gắng kiểm soát người yêu sẽ chỉ đẩy anh ta ra xa bạn. Nếu anh ta có thói quen khó chịu nào đó mà bạn đã nói chuyện với anh ta nhưng anh ta không muốn thay đổi, bạn hãy bỏ anh ta và tìm kiếm một người nào đó phù hợp với mình hơn.

7. Ghen tuông
Ghen tuông thường xuất phát từ sự bất an. Trừ khi bạn muốn nhanh chóng trở lại cuộc sống độc thân, hãy học cách yêu bản thân mình nhiều như yêu người đàn ông của bạn. Phân tích cảm xúc của riêng bạn và các nguyên nhân có thể gây ra sự bất an cho bạn, sau đó xem xét lại mối quan hệ của hai bạn: Hiện giờ nó như thế nào và bạn muốn nó ra sao? Sau đó nói chuyện với chàng và cố gắng tìm ra một giải pháp, bạn sẽ thành công.

8. Đeo bám
Phần lớn đàn ông rất ghét bị người yêu bám nhằng nhẵng. Bạn hãy cứ thoải mái, đừng quá ám ảnh về anh ta, đừng cố gắng khẳng định quyền sở hữu của mình với anh ta. Bạn nên nhớ lạt mềm buộc chặt.

9. Không có chính kiến
Một điều khá khó chịu với nam giới là khi người phụ nữ không cho anh ấy biết suy nghĩ và cảm nhận thực sự của cô ấy. Thẳng thắn và chân thành là điều rất quan trọng. Đàn ông không thích việc người phụ nữ thay đổi ý kiến chỉ vì họ nghĩ rằng đàn ông thích nghe điều đó.

10. Buộc anh ta phải cầu xin sự tha thứ

Chỉ có những người đàn ông yếu đuối hoặc chưa trưởng thành chấp nhận hành vi như vậy. Trừ khi bạn muốn có một nô lệ chứ không phải là một người đàn ông trưởng thành, đừng chờ đợi anh ta quỳ lạy để mong sự tha thứ của bạn. Điều này sẽ không thể tạo ra một mối quan hệ cân bằng và bền vững. Không ai hoàn hảo, anh ấy sẽ có lúc mắc sai lầm và bạn cũng thế. Hãy tha thứ cho anh ta. Hãy yêu một người theo cách bạn muốn mình được yêu thương, chắc chắn bạn sẽ tìm thấy tình yêu bền vững suốt đời.

Đặc biệt, hãy nhớ rằng, ngay cả khi đã kết hôn, bạn vẫn cần phải làm mới bản thân mình và tán tỉnh nhau mỗi ngày.

Nguồn : truyen tinh yeu

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Đừng khóc nữa em à, tôi tin sẽ đến một ngày, sẽ có một người đến và yêu em thật nhiều


Tôi tin, sẽ đến một ngày, sẽ có một người yêu và yêu em thật nhiều...
Tôi không dám chắc sẽ có nhiều người, nhưng tôi chắc với cô rằng có ít nhất một người đang chờ đợi cô. Không gì nhiều, chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của cô thôi. Không muốn gương mặt cô mãi u sầu. Không muốn nhìn thấy đôi mắt vốn đã rất buồn của cô nay lại buồn và vô hồn hơn nữa. Hãy dũng cảm bước ra đống đổ nát ấy. Hãy trang diện thật đẹp theo cách riêng của mình. Tôi tin, sẽ đến một ngày, sẽ có một người yêu và yêu em thật nhiều.

Đừng nghĩ, đừng mong và đừng nhớ về người ta nữa, cô gái ạ.

Ngoài kia còn có biết bao điều đáng để cô bận tâm, vui buồn, sao cô cứ nhất nhất giữ trong lòng hình bóng ấy?
Cô đang chờ đợi điều gì? Chờ người ta quay lại với cô? Chờ người ta điện thoại hay nhắn tin nói rằng người ta nhớ cô nhiều lắm? Hay một điều gì khác?


Tại sao cô không để mặc cho bàn tay thời gian hóa phép cho nó trở thành một kỉ niệm đẹp? Mà lại muốn tự mình làm cho nó trở thành chấp niệm?

Đến sau cùng, ai là người buồn nhất? Là em đó cô gái nhỏ ạ. Sẽ chẳng có bất cứ điều gì thay đổi cả. Người đi cũng đã đi rồi. Bàn tay dẫu từng đan lấy nhau cũng đã lạc mất từ lúc nào rồi.

Cái ôm chặt ấy, những lời nói ngọt ngào ấy không dành cho cô nữa đâu cô gái

Nó đã có chủ nhân của nó, từ trước, từ rất lâu rồi. Chủ nhân của nó, là một người con gái khác, người đó thương người cô thương nhiều lắm, lo cho người cô thương nhiều lắm, và yêu người cô yêu nhiều lắm. Mặc dù, đó đã là quá khứ của người cô thương. Nhưng... Người ấy không chọn cô. Nhất định không phải cô.

Vì lí do gì? Cô không biết, không ai biết cả. Duy chỉ một người biết-người cô thương. Và sẽ không bao giờ người ta nói cho cô biết lí do vì sao lại người ta lại chọn thế. Cô chỉ cần biết, người ta không chọn cô, mãi mãi cô không phải là sự lựa chọn của người ta.


Liệu rằng cô sẽ ôm quá khứ này đến suốt đời được sao? Cô sẽ sống mãi với nó sao? Như vậy là cô ích kỉ quá đấy cô gái nhỏ. Cô hãy mở lòng mình ra. Vì ngoài kia, có biết bao người đang chờ đợi cô. Tôi không dám chắc sẽ có nhiều người, nhưng tôi chắc với cô rằng có ít nhất một người đang chờ đợi cô. Không gì nhiều, chỉ muốn nhìn thấy nụ cười của cô thôi. Không muốn gương mặt cô mãi u sầu. Không muốn nhìn thấy đôi mắt vốn đã rất buồn của cô nay lại buồn và vô hồn hơn nữa.

Hãy dũng cảm bước ra đống đổ nát ấy. Hãy trang diện thật đẹp theo cách riêng của mình. Tôi tin, sẽ đến một ngày, sẽ có một người yêu và yêu em thật nhiều...

Phụ nữ luôn là vậy, họ cho đi quá nhiều, cho đến khi nhìn lại họ chẳng còn gì để cho đi nữa


Phụ nữ là vậy, họ hy sinh và cho đi quá nhiều, cho đi đến khi chẳng còn gì để cho nữa...

Phụ nữ hơn thua nhau ở tấm chồng, may mắn gặp được chồng hiểu và quan tâm mình thì thật là tốt đẹp, nhưng lỡ bước nhầm mà sa chân thì cũng chẳng biết trách ai, lại tự mình mà lau nước mắt,tự mình mà che chắn cho mình, tự mình mà mạnh mẽ, vì lẽ lúc đó nếu họ không tự mình yêu thương bản thân thì cũng chẳng ai yêu thương họ. Phụ nữ là vậy, họ hy sinh và cho đi quá nhiều, cho đi đến khi chẳng còn gì để cho nữa...

Phụ nữ lấy chồng chỉ mong được yêu thương, bảo bọc và che chắn nhưng thật buồn cười là sau tất cả, họ toàn phải làm những điều ngược lại!

Người ta vẫn thường quan niệm rằng phụ nữ đi lấy chồng là để được yêu thương và bảo bọc. Ừ thì cũng đúng, nhưng mà chỉ là đúng trong lúc họ đang yêu thôi, lúc lấy chồng cũng là lúc mà họ chứng minh cho những điều ngược lại.

Đằng sau tờ giấy đăng kí kết hôn với ước muốn xây dựng một mối quan hệ cố định và chắc chắn, đằng sau một buổi lễ cưới lộng lẫy và tràn ngập nụ cười, không phải là một ngôi nhà xinh xắn cùng giàn hoa giấy đỏ rộn ràng tiếng con trẻ, càng không phải là những chuỗi ngày bình yên, mà là cả một chặng đường dài buộc người ta phải cố gắng, dạy người ta phải mạnh mẽ, và cho người ta biết thế nào là thực tế.

Lắm lúc ngồi ngẫm nghĩ, tôi chợt nhận ra rằng phụ nữ thật đáng thương. Tại sao ư? Tôi không biết, chỉ là tôi thấy khi lấy chồng, họ đánh đổi và hy sinh quá nhiều thứ. Tron lúc yêu họ cũng luôn suy nghĩ và hi sinh tất cả cho cau chuyen tinh yeu của mình

Phụ nữ, họ bỏ quên sự tự do của mình, quên những cuộc tụ tập cùng bạn bè, quên những lần thư thả mua sắm những cái mình thích, mà thay vào đó là trăm ngàn mối lo, nào gia đình chồng, nào công việc, nào cơm nước, sắm sửa cho chồng, cho con. Thời gian dường như là chẳng bao giờ đủ với họ cả, hết giờ làm là lại tối mắt trở về với bổn phận của một người vợ, người mẹ.

Còn đàn ông thì sao nhỉ? Sau giờ làm là lại vi vu cùng bạn bè mà uống vài ly, lại chẳng để ý đến vợ mình đang tất bật với bao nhiêu việc ở nhà, cũng chẳng mảy may suy nghĩ rằng vợ mình đang chờ cơm.

Phụ nữ, họ bỏ quên cái tuổi xuân tươi đẹp, lấy chồng, sinh con xong là chấp nhận đánh đổi những thay đổi về ngoại hình, chẳng còn xinh xắn như xưa.


Còn đàn ông thì sao nhỉ? Họ cảm thấy thất vọng về cái dáng người xấu xí ấy, họ trách rằng sao lại có thể thay đổi nhanh đến vậy, nhưng lại không tự trách mình đã quá ư là vô tâm, Vì ai mà phụ nữ họ chịu thiệt thòi như thế?

Một năm...hai năm...ba năm...rồi nhiều năm sau nữa...những lời hứa hẹn lúc mà người đàn ông họ cầu hôn, những lời thề thốt trong lễ đường dần dần cũng theo thời gian mà tan đi mất. Chẳng còn những lời yêu thương an ủi, chẳng còn những cử chỉ quan tâm che chở, chỉ còn lại những cái hời hợt đến đau lòng.

Tôi còn chưa muốn nhắc đến rằng không ít phụ nữ đã và đang sống trong cảnh mẹ chồng nàng dâu, không ít phụ nữ đã và đang bị chính người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ họ cả đời bạo hành...

Nói thì nói vậy thôi, chỉ là tôi đang đứng ở một mặt nào đó để nói lên quan điểm, chứ thật ra thì tôi biết vẫn có rất nhiều phụ nữ đang được chồng yêu thương, bảo vệ, vẫn còn nhiều phụ nữ được hạnh phúc trong tổ ấm họ xây.

Phụ nữ hơn thua nhau ở tấm chồng, may mắn gặp được chồng hiểu và quan tâm mình thì thật là tốt đẹp, nhưng lỡ bước nhầm mà sa chân thì cũng chẳng biết trách ai, lại tự mình mà lau nước mắt,tự mình mà che chắn cho mình, tự mình mà mạnh mẽ, vì lẽ lúc đó nếu họ không tự mình yêu thương bản thân thì cũng chẳng ai yêu thương họ. Phụ nữ là vậy, họ hy sinh và cho đi quá nhiều, cho đi đến khi chẳng còn gì để cho nữa.

Các anh chồng ạ, hãy thương người phụ nữ đang kề cạnh bên mình. Người mà đắp chăn cho bạn mỗi tối và gọi bạn dậy mỗi sáng. Người mà hy sinh bản thân để sinh cho bạn những đứa con xinh xắn. Người mà vào bếp nấu cho bạn từng bữa ăn, giặt từng bộ quần áo cho bạn. Người mà dẫu bạn thành công hay thất bại, dẫu cả thế giới quay lưng với bạn thì việc của họ là quay lưng lại với cả thế giới. Người mà sẽ bên cạnh bạn những lúc ốm đau, bệnh tật, những lúc tóc ngã hai màu, những lúc chỉ còn có thể đếm ngày để từ giã cõi đời.

Trước khi kết hôn, bạn đã từng hứa sẽ bảo vệ người phụ nữ của bạn cả đời, sẽ chung thủy, sẽ chia sẽ những mối lo cùng cô ấy, sẽ không để cô ấy phải chịu khổ một mình, vậy nên kết hôn rồi, đừng biến những lời hứa của bạn thành lời hứa của cô ấy, để rồi người thực hiện mọi thứ lại là cô ấy, nhớ nhé!


Chia tay rồi, liệu mình còn muốn gặp nhau?


Chia tay xong, chẳng ai còn muốn nhìn mặt nhau!
Không biết sau khi chia tay, tôi hay người sẽ là người chịu đựng nỗi đau đớn và thống khổ này lâu dài hơn. Chỉ là sau những đớn đau tôi đã chịu đựng, tôi nghĩ mình không đủ sức để đối mặt bình yên với người, khi chúng ta vô tình gặp lại nhau trên phố nữa.

Chúng ta đã yêu đương nhau trong rất nhiều năm, rồi hẹn thề sẽ cùng nhau hạnh phúc thêm một vài năm sau nữa. Thế rồi một ngày nào đó, mối tình tưởng chừng như là trăm năm này bị đứt đoạn khiến hai con người vốn yêu thương nhau giờ phải rời xa nhau. Tim mỗi người đều đau theo một kiểu khác nhau, và điều khiến tôi phải sợ hãi là liệu sau này có vô tình gặp lại nhau trên phố, tôi sẽ đối diện với người như thế nào.



Sau chia tay, tôi chẳng can đảm để gặp lại. Nhưng rồi có những ngày, tôi vô tình chạm mặt người giữa con phố đông đúc và ồn ào bởi thứ âm thanh huyên náo. Chúng ta đều có vẻ lúng túng và loay hoay khi gặp lại đối phương, sự ngượng ngùng giữa chúng ta cũng xuất hiện nhanh chóng. Tôi cảm thấy tim mình bồi hồi, nhưng rồi cũng chỉ dám cười nhẹ, rồi dằn lòng bình tĩnh mà thản nhiên lướt ngang qua người.

Người và tôi đi về phía không nhau mà bản thân mỗi người đã lựa chọn. Chúng ta thản nhiên lướt qua nhau như thể không còn phiền muộn hay vấn vương gì đến nhau nữa.

Dẫu rất nhiều năm về sau mà tôi có vô tình nhìn thấy người ở đâu đó trong cuộc đời này, dẫu chỉ có một lần hay vạn lần hơn thế. Có lẽ, những gì diễn ra trong lòng tôi sẽ mãnh liệt và cuồn cuộn như một trận bão lớn. Đó là trận bão mà tôi tưởng đã yên bình sóng gió từ lâu, nhưng hóa ra là nó chỉ chờ thời cơ tôi gặp lại người, hoặc người gặp lại tôi để mà bùng nổ một cách mãnh liệt nhất mà thôi. Một trận bão trong lòng đầy khó khăn mà chẳng ai biết bao giờ nó sẽ biến tan đi. Tôi cũng không biết làm cách nào để nó biến tan đi nữa, từ khi người rời xa tôi rồi.


Và khi đó, tôi cảm thấy đau, còn người có đau đớn như tôi hay không, tôi không thể nào biết được.

Tôi đã tưởng tượng ra viễn cảnh mình và người gặp lại nhau hàng trăm lần trên những góc phố quen. Có thể khi đó tôi đang tay trong tay cùng ai, và người cũng đang hẹn hò hạnh phúc cùng ai đó. Nếu là thế thì thật tốt, vì chúng ta có thể đi ngang qua nhau thêm một lần nữa trong đời mà chẳng còn vướng bận hay chút nào khổ đau. Nhưng cũng có thể, một ngày khi tôi và người vô tình gặp lại nhau, tôi hoặc người đang lang thang một mình, và bỗng chợt nhìn thấy người kia đang ấm áp bên cạnh mối tình mới của mình. Và hẳn là người còn lại sẽ rất đớn đau, vì vết thương trong lòng vẫn chưa hề nguội lạnh đi phần nào.


Đoán thêm nhiều lần, tôi nghĩ người nhận đớn đau về phía mình sẽ là tôi thôi. Bởi những cô gái như tôi, yêu một người có thể chỉ mất một vài giây, nhưng để quên đi người đó, tôi sẽ mất đi trăm năm hao gầy.

Từ ngày chúng ta chia xa, tôi lại hay thi thoảng nhìn thấy bóng dáng thân thương của người trên phố. Hay mường tượng ra truyen tinh yeu của đôi mình khi trước. Đó là hình dáng quen thuộc đến nỗi chỉ cần đứng nhìn từ đằng xa, tôi cũng có thể bật khóc nức nở. Bởi mọi thứ đã từng quá gần gũi và thân thuộc biết bao nhiêu giờ đây lại xa xôi với tôi quá đỗi. Tôi chẳng thể này chạm đến người, hay đủ dũng cảm bước đi về phía người nữa.

Chuyện tình nào được kể lại bằng hai chữ "đã từng" mà không có chút gì cảm xúc khơi gợi sự buồn bã? Chúng ta đã từng yêu, đã từng hẹn thề những điều tưởng chừng sẽ được thực hiện trong tương lai. Chúng ta cũng đã từng cùng nhau vui, buồn, hạnh phúc và khổ đau. Chúng ta đã từng ngỡ rằng mình sẽ bên nhau trăm năm, đã từng dám mơ mộng về những viễn cảnh đẹp đẽ trong tương lai.

Chỉ là giờ đây, mọi điều đều không còn nữa. Tôi không còn ở bên cạnh người, người cũng chẳng còn ở lại bên đời tôi nữa. Chuyện tình yêu của chúng ta chỉ đến thế thôi là đã xong rồi.

Chúng ta, ai rồi cũng khác, phải không anh?


Chúng ta ai rồi cũng khác phải không?

Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện.

Cuộc sống này to lớn là thế, vậy mà sao lại quá chật hẹp cho một chút bình yên, mà trái tim con người thì còn quá ích kỷ trước những "cơn giông nghịch mùa". Khao khát tìm kiếm một nơi chốn ấm áp trong cái giá lạnh mà quên mất rằng ngọn lửa ấm áp phải được cùng nhau thắp lên, chứ chẳng phải thứ cảm giác dựa dẫm và đòi hỏi sự cho đi từ một phía.

Nếu một ngày nào đó, người mà bạn cho là rất rất quan trọng, chỉ nhìn bạn với ánh mắt vô hồn và im lặng kể cả khi bạn có rất nhiều điều muốn nói. Nếu như trong khoảnh khắc chông chênh đó, bạn cũng chọn lấy cách im lặng. Vậy thì dấu hiệu đầu tiên của sự đổi thay đã xuất hiện.


Để tôi kể bạn nghe câu chuyện của tôi và về người đã từng là của tôi. Có lẽ cái cảm giác đau lòng nhất chính là khi nhắc về hai chữ " đã từng". Chúng tôi đã từng là của nhau, anh ấy đã từng là của tôi, tôi đã từng có anh ấy trong đời – những câu nói đó chẳng phải rất đau lòng mỗi khi nhắc về người cũ sao. Có lần tôi nhắn tin cho anh ấy nói rằng: " Anh! Em mệt". anh ấy đã xem và không trả lời. 5’ sau trên dòng thời gain của tôi xuất hiện trạng thái anh ấy đang hẹn hò và đánh dấu cô ấy vào trạng thái đấy. À! Lúc đấy tôi mới biết thì ra tôi đã từng có anh ấy.

Tôi nhớ những lần tôi ốm, anh ấy đã từng lo lắng ra sao! Tôi nhớ anh ấy đã từng chạy cả mấy chục cây số chỉ vì tôi kêu buồn, tôi nhớ anh ấy đã từng sốt sắng mỗi khi tôi đói hay mệt. Còn bây giờ sự lo lắng, sốt sắng, đau lòng ấy chẳng còn dành cho tôi. Đau lòng ư? Tất nhiên có. Nhưng tôi không thể phủ nhận rằng mình thật sự hụt hẫng. Cũng từ đó tôi mới hiểu con người ta thay đổi nhanh đến mức nào? Hôm nay có thể còn nồng thắm, tự nhiên một ngày đẹp trời mở mắt ra người ta chẳng còn thích bạn nữa.



Tất cả những gì nhỏ bé hay lớn lao đều có thể đổi thay trong phút chốc. Không ai trong chúng ta có thể bỏ qua được cảm giác đó, thứ cảm giác làm ta nhức nhói cả tâm can, rõ ràng và tàn nhẫn đến không mức thể phủ nhận. Rồi sẽ có ai đó mỉm cười thay cho nỗi đau, cũng có thể vì không biết trút bỏ cảm giác đau ấy ra sao hay là đành bật cười thành tiếng.

Nghiễm nhiên là chúng ta không đành lòng, tại sao lại như thế? Ta ngại rời bỏ những thói quen đã theo ta bao năm tháng, rồi cả truyen tinh yeu mà ta đã từng vun đắp? Ta ngại phải bỏ quên một chút nuối tiếc của ngày xưa, kể cả khi đã hiểu rõ khái niệm kiên định chưa chắc là mãi mãi. Nhưng chúng ta ai rồi cũng sẽ đau một nỗi đau như thế.





Khi mới bắt đầu, ai cũng đều kinh ngạc cho những điều không dễ dàng thay đổi. Đến khi trưởng thành, có chăng cũng chỉ là quen với việc giấu đi cảm xúc, giấu nhẹm đi những hụt hẫng khi niềm tin lại rơi mất. Và rồi sẽ có một ngày nào đó, ngày của hôm qua gần tựa như cơn mơ, nhạt nhòa. Rồi ai cũng sẽ thay đổi. Cuộc sống đó là một vòng luân chuyển. Ánh sáng bóng tối thay phiên nhau. 4 mùa xuân hạ thu đông cũng lần lượt sẽ thay đổi cho nhau. Và vốn dĩ không có cái gì sẽ đứng yên tại một chỗ. Và ngay bản thân ta lớn lên cũng phải chấp nhận rằng trái đất cũng di chuyển vậy thì làm gì có khái niệm mãi mãi. Thứ có thể mãi mãi tồn tại đó chính là kỷ niệm, bởi nó là một phần ký ức của ta chẳng thể xóa nhòa.

Nhưng ít ra lúc có thể bên nhau có thể làm gì đó cho nhau thì hãy làm tất cả bởi biết đâu vào một ngày bạn ngủ dậy thì tất cả cũng thay đổi thì sao...

Theo :cau chuyen tinh yeu

Cuộc sống mà! Ai cũng cần vượt qua nỗi đau, để mạnh mẽ hơn...


Tôi đã từng rất yếu đuối, đã mỏng manh như cánh hoa trong gió. Tôi đã từng rất sợ hãi, tôi sợ hãi cả trong tình cảm bản thân. Tôi sợ, nếu mất anh rồi tôi sẽ ra sao. Tôi sợ, nếu anh không yêu tôi nữa, tôi sẽ thế nào. Tôi sợ, nếu anh không cưới tôi, thì cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Tôi sợ tất cả. Tôi co mình lại. Tôi ích kỷ. Tôi dùng mọi cách để bảo vệ mối quan hệ, dù là... cách nhục nhã nhất.

Con người, dù nam hay nữ, dù mạnh mẽ tới đâu, gan dạ tới đâu, cũng đều mang trong mình một sự yếu đuối, sợ hãi.

Tôi đã từng rất yếu đuối, đã từng rất sợ hãi. Tôi sợ hãi cả trong tình cảm bản thân. Tôi sợ, nếu mất a rồi tôi sẽ ra sao. Tôi sợ, nếu a không yêu tôi nữa, tôi sẽ thế nào. Tôi sợ, nếu a không cưới tôi, thì cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Tôi sợ tất cả. Tôi co mình lại. Tôi ích kỷ. Tôi dùng mọi cách để bảo vệ mối quan hệ, dù là... cách nhục nhã nhất.

Tôi vẫn nghe mọi người nói rằng "Cái gì của mình, sẽ mãi là của mình, còn không phải của mình, thì có muốn giữ cũng chẳng được". Thế nhưng, với một đứa mới yêu, chưa vấp ngã lần nào, thì chuyen tinh yeu làm sao nó đủ can đảm mà buông bỏ. Thế nên, tôi tự kéo dài sự hành hạ bản thân.

Đến một ngày, khi sóng gió đến thật nhiều, khi tất cả quay lưng lại, tôi chỉ còn gia đình. Cô gái nhỏ, bơ vơ giữa đất Nhật, gia đình lúc đó cũng chỉ là cái màn hình video call của skype. Nhìn ba mẹ, chị gái, cả hai con chó mong đợi mình trở về... tôi thắt lòng. Tôi gạt bỏ tình cảm yếu đuối. Ngày tập trung làm việc, kiếm niềm vui trong mỗi clip hài, cười điên dại để chứng tỏ tôi lạc quan, để quên hết buồn đau... Rồi lê từng bước nặng nề về nhà sau mỗi giờ làm, ghé siêu thị mua sắm đồ cho gia đình để có cảm giác gia đình ngay bên. Nhưng, yếu đuối vẫn tồn tại, như một phần tất yếu trong cơ thể. Tôi ngã quỵ ngay cầu thang chung cư. Nằm sóng soài khóc nức nở như 1 đứa trẻ, bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu tâm tư tràn về, bao nhiêu nỗi cô đơn, tủi nhục. Tôi nhận ra rằng, tôi có gục chết ở đây thì ai đó cũng chỉ là người dưng, cùng lắm họ chỉ tới thắp cho tôi nén nhang... Rồi qua ngày mai, họ vẫn là họ, tôi... chỉ còn là hũ cốt lạnh lẽo trong nhà thờ. Tuyệt nhiên, chỉ có gia đình là thương khóc cho tôi, đau lòng khi tôi không còn. Tự mình tôi đã đứng dậy.

Tôi bắt đầu lang thang khắp phố Nhật, tôi kéo vali lên tận Tokyo du lịch tôi đi quán bar, tôi uống Chu-hi, tôi thăm biển, tôi ngắm hoàng hôn, tôi tự làm bữa tối, tôi đi ăn kem BR mỗi chiều thứ 6, tôi lê la ở StarBucks mỗi sáng Chúa Nhật, tôi mua 1 cái burger ở McDonald’s rồi ngồi ngắm người qua lại nơi phố đi bộ, tôi đan khăn tặng đồng nghiệp Nhật,... Tôi làm cả tỷ tỷ việc để thấy rằng, cuộc sống của tôi còn đẹp lắm. Tôi thấy rằng, gia đình, những người quan tâm đến tôi, họ xứng đáng hơn ai đó.

Đến bây giờ, tôi cũng không biết tôi là con người như thế nào rồi. Tôi chỉ biết, nếu có một ai đó nói yêu tôi, và tôi cảm nhận được tình cảm chân thành, tôi sẽ mỉm cười chấp nhận. Tôi cũng sẽ yêu người đó bằng cả con tim. Nhưng, tôi cũng dự trù nếu người đó rời bỏ tôi theo bất kỳ cách nào, tôi cũng sẽ mỉm cười, dù tim tôi vẫn hơi nhói. Vì tôi biết rằng, đó chính là cuộc sống. Tôi bây giờ, đón nhận hay buông bỏ, cũng cảm thấy khá nhẹ nhàng.
Nhiều cô bạn, cô bé tâm sự với tôi, sao mà chuyen tinh yeu đau khổ thế, sao mà anh ta đối xử tệ thế mà vẫn không bỏ được. Tôi vẫn hay khuyên những cô gái này nên buông bỏ người đàn ông đó đi. Vì tôi không mong họ tự kéo dài sự đau khổ đó, rồi đến một ngày, họ cũng sẽ như tôi. Nhưng bất giác, tôi chợt nhận ra hình ảnh ngày xưa của tôi trong họ.

Tôi tự nghĩ,tình yêu là điều khó nói, khó kiểm soát. Cho dù tôi có khuyên thế nào, họ cũng chỉ nghe theo con tim họ, như tôi ngày xưa. Thế nên, cô gái à, cô cứ yêu đi, cô nếm trải đủ mùi vị tình yêu... Rồi cô sẽ mạnh mẽ, rồi cô sẽ tự mình học được cách buông bỏ. Chỉ là, đừng đánh mất bản thân mình.

Đàn ông ly thân. Đó có phải là chuỗi ngày thống khổ?



Đàn ông ly thân liệu có tốt? Đối với tôi đó là những chuỗi những ngày thống khổ vì tôi tiếc cái gia đình này, nơi mà tôi đã luôn cố gắng vun đắp làm mọi việc tốt đẹp nhất cho gia đình đó. Những bây giờ chính tay tôi phải từ bỏ nó, từ đó tôi luôn trong tâm trạng chán trường…


Đàn ông rất coi trọng tình cảm gia đình

Vài tuần sau vợ chồng tôi ra tòa rồi.Chấm dứt cái gia đình gần một thập kỷ tồn tại, chấm dứt chuyen tinh yeu mà chúng tôi đã từng vun vén rất lâu.Nguyên nhân là tôi phát hiện vợ ngoại tình,họ đã qua lại lén lút với nhau được hơn ba tháng.Tôi không muốn kể chi tiết vì việc ấy rất buồn và ám ảnh.Tôi đã kiên quyết ly hôn .Trước khi tôi biết một vài sự thật ,có thể nói là chúng tôi đã trải qua một thời gian yêu đương và lập gia đình khá mĩ mãn,vợ tôi là tình đầu của tôi,một phụ nữ xinh đẹp,dịu dàng và đa cảm.Hai vợ chồng đã cùng nhau vượt qua nhiều biến cố thăng trầm,nhưng rất tiếc lại không thể sống với nhau hết cuộc đời,không thể cho con một mái ấm gia đình trọn vẹn.Bởi vì cô ấy không chịu ký nên tôi đơn phương làm thủ tục ly hôn,và đã chuyển ra ngoài sống được một thời gian .Kể ra thì tôi là một người đàn ông không đến nỗi nào,nên từ khi sống ly thân có một vài người qua lại,nhưng tôi xác định là mình cần một khoảng thời gian,có thể là hai năm để bình ổn lại tâm trạng,trước khi bước vào một mối quan hệ nghiêm túc khác.Và cuộc sống ly thân quả thực không dễ dàng.Đều là độc thân,nhưng trước khi lấy vợ cuộc sống của tôi đầy cảm hứng,tự do,phóng khoáng,mơ mộng bao nhiêu thì nay lại thảm hại bấy nhiêu.

Đêm nằm bao nhiêu cảm xúc luyến tiếc,uất hận,cay đắng..dồn nén không ngủ được,lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu lần,rồi lại đi ra đi vào,hút hết điếu này đến điếu khác.Không thể đọc sách,chơi cờ,xem phim…Chỉ thỉnh thoảng có chuyến đi chơi xa ,tâm trạng có nhẹ nhàng hơn một chút.Trong vài thời gian ,tôi gần như quên hiện thực đáng buồn của mình khi cố gắng làm việc như điên dại.Nhưng một ngày làm việc cũng hết ,tôi miễn cưỡng rời khỏi công ty.Và cứ mỗi khi trời tối là cơn ác mộng lại bắt đầu.Ăn cơm ở nhà hàng xong,tôi uống cà phê một mình .Hoặc lang thang thất thểu qua từng khu phố đông đúc mong xua đi cảm giác cô đơn.Có lần,ăn bát phở sát cạnh đường tàu giữa những người xa lạ,tôi cay đắng so sánh với bữa cơm vợ nấu.Có nhiều luyến tiếc.Nhưng mọi việc đã không thể vãn hồi.Có lẽ tôi phải sống chung với những cảm xúc này ít nhất hai năm nữa và điều này thật quá khó khăn.Đã bố nào từng trải qua hoàn cảnh này chưa,rất mong nhận được ý kiến tư vấn của các bố.

Bóc phong bì cưới của bạn chồng, tôi chết lặng người đi



Người ngoài nhìn vào ai cũng tha thiết khen ngợi rằng tôi số tốt mới có phước lấy được anh. Nói thật, với đàn bà, còn gì vui hơn là lấy được người đàn ông mình yêu thương, giàu có thì còn gì bằng. Nếu có ai đó nói rằng, tôi không thích lấy chồng giàu thì là nói dối. Chỉ là, họ sợ chồng giàu không chung thủy mà thôi…
Tối ấy, trong đêm tân hôn, hai vợ chồng rủ nhau bóc phong bì cưới, việc mà vợ chồng nào cũng thích làm. Tôi thì vui vẻ, hí hửng khi đếm tiền. Việc này tôi rất thích thú. Nửa đêm, cố đếm xong chỗ phong bì còn lại, tôi chết lặng khi cầm vào một tập phong bì dày cộ có ghi dòng chữ, ‘vợ cũ của chồng, chúc anh hạnh phúc’.

Tôi tưởng ai đó đùa liền vội mở ra xem. Chồng tôi túm vội lấy nhưng tôi nhanh tay quá, đã bóc xong. Một xấp ảnh rơi ra, toàn là ảnh gia đình, trong đó có anh. Người ngồi bên cạnh anh là một người phụ nữ cùng với một đứa con gái. Anh tái xanh mặt, còn tôi thì run cầm cập, không hiểu chuyện gì. Liếc nhìn chồng, anh cũng nhìn tôi sợ hãi. Anh bắt đầu luống cuống giải thích.
Không lẽ, tôi tiếp tục chấp nhận một kẻ lừa dối làm chồng mình, rồi sau này, anh sẽ vì sự bao dung của tôi mà lừa dối tôi thêm bao lần nữa? (ảnh minh họa)

Anh bảo, anh giấu tôi chuyện anh có vợ con rồi vì không thể để mất tôi. Anh bảo, họ đã ly hôn nên không còn quan hệ gì. Còn người đàn bà gửi phong bì cưới cho anh có viết mấy dòng rằng ‘gã là một kẻ bỉ ổi, vô liêm sỉ, gã đã bỏ con tôi để đi lấy cô. Tôi cầu cả đời này hai người sẽ không được hạnh phúc. Tôi cầu cho hai người sẽ phải đau khổ cả đời và cầu cho cô không thể có con. Nghĩ lại những việc anh ta đã làm, đã đối xử với mẹ con tôi, tôi không thể nào cam lòng nhìn anh ta hạnh phúc. Rồi các người sẽ bị quả báo’. Cau chuyen tinh yeu của tôi sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?

Lời cô ta nói khiến tôi hoảng sợ. Anh đã làm gì mẹ con họ để họ đay nghiến, nguyền rủa anh và tôi như vậy. Ngay trong đêm tân hôn, tôi lại phát hiện bí mật, chồng từng có vợ và nhận những lời cay đắng, độc địa như vậy sao?

Tôi cứ nằm đó mà khóc. Vậy hóa ra, đây là lý do vì sao anh không đăng kí kết hôn với tôi, hóa ra, anh cứ khất lần mãi vì anh sợ lộ ra chuyện anh từng ly hôn rồi. Anh định ván đã đóng thuyền thì mới cho tôi biết, để tôi không còn cách nào làm thay đổi hay sao?

Giá như anh nói với tôi về quá khứ của mình, biết đâu tôi sẽ vì yêu anh và chấp nhận. Ít ra, giờ này tôi có thể hạnh phúc, vui vẻ ở bên anh mà không suy nghĩ về những gì vợ cũ của anh đã nói. Tôi sợ lắm, sợ lời đe dọa của cô ta, sợ cô ta làm gì tôi. Tôi còn sợ cô ta sẽ phá vỡ gia đình này vì dù sao thì họ cũng có con với nhau. Phải làm sao đây khi mà sự thật đau lòng về chồng bại lộ.

Không lẽ, tôi tiếp tục chấp nhận một kẻ lừa dối làm chồng mình, rồi sau này, anh sẽ vì sự bao dung của tôi mà lừa dối tôi thêm bao lần nữa? Nhưng mà bỏ chồng thì sao, bỏ sao được khi vừa mới cưới, chưa qua được 1 ngày? Thật quá trớ trêu, quá khổ cho tôi và thật dại dột khi không đăng kí kết hôn sớm. Có lẽ, đây cũng là bài học cho các cô gái nhẹ dạ cả tin, chỉ biết yêu và tin hết lòng!

Nguồn : truyen tinh yeu

Để nhận biết người đàn ông luôn yêu bạn chỉ cần qua 8 cách sau


8 cách đơn giản để nhận biết người đàn ông luôn yêu bạn


Bạn biết người đàn ông của mình thật tốt nhưng chính bạn cũng hoài nghi về hai từ “mãi mãi”. Liệu anh ấy có thể yêu bạn mãi mãi, luôn đối xử tốt với bạn như bây giờ không?

Có 8 dấu hiệu, nếu người đàn ông của bạn có được, hãy tin đi, anh ấy sẽ không bao giờ ngừng yêu bạn:

Luôn ý thức được sự ràng buộc, cam kết trong hôn nhân là điều quan trọng
Với đàn ông, tự do là điều rất cần thiết và anh ấy sợ sự bó buộc. Nhưng với đàn ông yêu một người phụ nữ thật lòng và dài lâu, anh ấy luôn sẵn sàng cho điều đó. Anh ấy ý thức được việc phải từ bỏ một số điều tự do cá nhân để bước vào hôn nhân, chịu những ràng buộc của hôn nhân. Anh ấy đón nhận nó ngọt ngào và dễ chịu chứ không phải là cam chịu.

Khi ý thức được vấn đề này, không bao giờ anh ấy dùng những lời nói hay hành động cố ý tách mình ra khỏi hôn nhân hoặc đẩy vợ ra xa khỏi mình. Lúc nào anh ấy cũng ý thức: Hôn nhân là điều phải giữ gìn và dù cho có những bất đồng thì cùng nhau giải quyết chứ không phải là chấm dứt

Làm những điều nhỏ vì vợ, vì gia đình

Khi bạn quá bận rộn và mệt mỏi, anh ấy cố gắng làm những điều nhỏ nhất nhưng có ý nghĩa để giảm tải giúp bạn những áp lực. Những chuyện đó dẫu chỉ đơn giản là chuẩn bị giường ngủ, nấu bữa sáng, chuẩn bị phòng tắm cho vợ, đưa con đến trường… Anh ấy hiểu những điều dù nhỏ đó những sẽ giúp vợ ấm lòng và có thời gian được nghỉ ngơi. Có thể anh ấy không thực sự thích việc đi đổ rác, giặt đồ nhưng khi thấy vợ mệt anh ấy luôn sẵn sàng làm mà không ý kiến, phàn nàn hay khó chịu. Đơn giản vì anh ấy hiểu, đấy cũng là trách nhiệm của chồng.

Muốn vợ yêu và tự tin vào chính mình

Là một người chồng yêu vợ , anh ấy cảm nhận được sự tự ti của bạn khi bạn buồn về mái tóc xấu, bạn thấy mình béo hoặc không giỏi giang, giá trị… Khi anh ấy cảm nhận được, anh ấy sẽ ngay lập tức giúp bạn xóa tan đi những suy nghĩ này bằng cách chỉ ra những điều anh ấy yêu ở bạn. Anh nói rằng bạn đẹp trong mắt anh ấy, bạn thực sự tốt. Dẫu anh ấy không cố biến bạn có suy nghĩ mình là người hoàn hảo nhưng anh ấy nỗ lực để bạn thấy hạnh phúc vì mình luôn tốt trong mắt chồng.

Không ngại ngùng thể hiện tình yêu với vợ
Anh ấy đối xử với bạn như công chúa, vì anh ấy yêu bạn. Anh ấy không ngần ngại thể hiện những lời nói, hành động lãng mạn vì vợ. Với một người chồng yêu vợ dài lâu, họ không coi đó là sến sẩm, mất thể diện. Anh ấy sẵn sàng ngồi bóp chân cho vợ, massage khi bạn cảm thấy cơ thể mệt mỏi… Anh ấy vào bếp chuẩn bị những bữa ăn ngon nhân một dịp đặc biệt để chúc mừng bạn.

Hạn chế những xung đột
Nếu có gì đó làm cho anh ấy không hài lòng về mối quan hệ, anh ấy sẽ đề cập đến nó một cách khéo léo, tế nhị và đầy tính tôn trọng. Trước khi nói hoặc hành động, anh ấy luôn xác định không để vấn đề này làm ảnh hưởng tới mối quan hệ vợ chồng và anh ấy đang giải quyết nó bằng tình yêu chứ không phải sự bực bội. Anh ấy thực sự muốn mối quan hệ với bạn luôn bền vững.

Luôn vui vẻ, mỉm cười với bạn

Có thể anh ấy là một người đàn ông tương đối khó tính, là người đồng nghiệp nhạy cảm, nhưng khi ở bên bạn, anh ấy lúc nào cũng ngọt ngào, vui vẻ và luôn mỉm cười. Dường như ở bên bạn anh ấy là một con người khác, chuyen tinh yeu của các bạn luôn em đẹp. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, mỗi khi về nhà, anh ấy đều gác lại những bực bội để chào đón bạn bằng những nụ cười vì anh ấy hiểu nó là liều thuốc bổ cho hôn nhân.

Anh ấy ghét làm tổn thương bạn
Đàn ông có những lúc phạm sai lầm và khi nhìn thấy vợ đau vì những điều mình làm, anh ấy còn cảm thấy đau hơn gấp bội. Chính từ điều này, anh ấy hạn chế để không mắc sai lầm và cố gắng sửa chữa hoàn toàn những gì mình gây ra để không phải thấy vợ chịu tổn thương bởi vì anh ấy là một người chồng yêu vợ.

Nguồn ; truyen tinh yeu

Để giữ sĩ diện chồng đã thẳng tay tát tôi trước mặt mẹ



Trong lúc đang yếu, vậy mà đúng 12h đêm không thể chịu được nữa tôi phải bắt taxi về nhà mẹ đẻ. Chồng tôi chạy theo không kịp liền nhắn tin “Cô mà đi thì đừng quay về nhà này nữa”

Làm người đàn bà, chỉ mong có được một người chồng yêu thương, tâm lý và chiều chuộng vợ con. Và cuộc đời người phụ nữ, sung sướng hơn cả là có một tổ ấm riêng, một gia đình hạnh phúc, một chuyen tinh yeu không phải phụ thuộc hay bị ràng buộc bởi bất cứ ai. Tôi làm phụ nữ và mong muốn từ khi lấy chồng rằng, mình được ở riêng, có một căn nhà nhỏ và tôi tha hồ trang trí phòng ốc, cho các con tôi sau này. Nên khi anh nói, chúng tôi sẽ ở chung với nhà chồng, tôi có chút thất vọng. Không phải tôi này nọ, chỉ là tôi sợ, cuộc sống chung đụng sẽ nảy sinh những điều không hay, rồi mâu thuẫn gia đình ngày càng lớn. Tôi không muốn mình bị cuốn vào vòng xoáy của những mâu thuẫn. Vì tính tôi thẳng tính, sợ những xích mích nhỏ sẽ dẫn đến lớn chuyện.

Nhưng chồng tôi không nghĩ như vậy. Bản thân anh từ bé đã được gia đình nuông chiều, lúc nào anh cũng chỉ muốn được sống với bố mẹ, được bố mẹ quan tâm. Từ nhỏ, mẹ đã luôn cưng nựng anh nên dù lớn, có vợ con, anh vẫn như một đứa trẻ.
Những ngày hôm sau, tôi với anh cũng không nói một câu. Hôm đó tôi ốm mệt, không bế được con nên nhờ anh, anh bế mà mẹ anh lườm nguýt suốt buổi. (Ảnh minh họa)

Với anh, mẹ anh là nhất. Những lời mẹ anh nói như là mệnh lệnh. Về sống với nhau rồi, tôi mới càng nhận ra tính đó của chồng. Và bản thân tôi cảm thấy buồn vô cùng khi không bao giờ được nghe những lời động viên, ngọt ngào của chồng ở trước mặt mẹ. Anh không bao giờ muốn mẹ lo lắng và cũng không muốn mẹ buồn. Chỉ là, mẹ chồng tôi có tính ích kỉ, bà luôn không muốn con trai mình động chân động tay vào bất cứ việc gì dù là việc nhỏ. Gọt hoa quả hay là rửa cái bát giúp vợ lúc con quấy khóc, bà cũng không cho. Bà bảo, đó là việc của đàn bà, đàn ông không nên động vào. Nói đúng hơn là bà luôn bênh vực chồng tôi, khiến anh sinh hư…


Thật ra, trước mặt mẹ, anh luôn giữ sĩ diện, không muốn mẹ anh biết, anh luôn chiều tôi, yêu tôi và muốn quan tâm giúp tôi. Anh luôn tỏ ra là người lạnh lùng, một mực không muốn cho mẹ thấy anh quan tâm tôi nhiều hơn mẹ. Có món gì ngon, anh phải gắp cho mẹ luôn và chưa một lần gắp cho tôi. Chuyện đó tôi cũng không bận lòng. Nhưng những chuyện anh từ chối giúp vợ thay bỉm tã cho con, bế ẵm con hay là chuyện anh không dám rửa bát, dọn thức ăn ra bàn trước mặt mẹ khiến tôi cảm thấy bức xúc vô cùng.

Nhiều lần tôi chủ động nhờ anh lúc con quấy, anh cũng mặc kệ, cứ ngồi vắt chân lên ghế. Mẹ chồng tôi lại thêm vào ‘con quấy thì dỗ cho nó nín rồi dọn cơm, sao phải nhờ chồng. Cái gì cũng gọi chồng là sao?’. Tôi nghe bực quá cãi lại mẹ, lúc đó, anh ngồi đó đã quát tôi ầm ầm, nói tôi láo.

Tôi tức lắm, hôm đó tôi không ăn cơm vì không chịu được cơn tức ấy. Tôi bỏ lên phòng với con, mặc cho cả nhà ăn cơm với nhau. Mẹ chồng tôi cũng mặc kệ, còn chồng tôi không hỏi một câu, cứ thế ngồi ăn rồi xem tivi dưới nhà tới tận khuya mới lên phòng.

Những ngày hôm sau, tôi với anh cũng không nói một câu. Hôm đó tôi ốm mệt, không bế được con nên nhờ anh, anh bế mà mẹ anh lườm nguýt suốt buổi. Tôi ăn cơm xong bảo mệt quá, lên nhà uống thuốc rồi nằm nghỉ, tiện trông con luôn, nhờ anh rửa bát. Mẹ chồng tôi thấy vậy thì nói là tôi kiếm cớ sai chồng. Tôi tức quá nói lại mẹ vài câu. ‘Con người chứ có phải là máy móc đâu mà không ốm không đau hả mẹ?’ Thế là, anh giơ tay lên tát tôi 2 cái khiến tôi chết điếng. Tôi choáng váng, không đứng vững vì tôi đã mệt săn rồi. mẹ anh thấy vậy không nói lời nào, còn có thái độ cổ vũ, nói rằng ‘vợ láo thì phải dạy’. Tôi tức điên lên nhưng không rơi một giọt nước mắt. Chồng sĩ diện nên tát tôi trước mặt mẹ anh. Tôi nói vậy có gì sai?

Sống với nhau bao năm, anh phải hiểu mẹ anh quá đáng thế nào? Tôi làm con dâu của bà chứ có phải giúp việc đâu. Ở nhà, tôi cũng là con gái của mẹ tôi, được chiều chuộng quan tâm. Tại sao về nhà chồng, tôi phải làm tất cả mọi việc khiến tôi mệt mỏi thế này.

Tôi không chịu được sự xúc phạm này. Anh tát tôi mà thản nhiên như không có việc gì xảy ra, lại còn cảnh cáo tôi không được nói hỗn với mẹ anh. Đi làm dâu mà như đi tù thì còn sung sướng gì? Sống như vậy thì thà là không sống còn hơn.

Tôi quyết định đưa con về nhà ngoại và những ngày sau đó tôi không liên lạc với chồng. Tôi mặc kệ anh, để anh phải xin lỗi tôi, để mẹ anh phải hiểu, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Còn nếu anh làm găng, không chịu xin lỗi thì có thể, tôi sẽ ly hôn. Tôi nghĩ kĩ rồi. Đời người phụ nữ lấy được chồng tốt thì sung sướng. Còn nếu đã không sung sướng thì phải chọn con đường đi cho riêng mình mà thôi. Tôi đã không thể nào chịu đựng được nữa rồi!


Nguồn : cau chuyen tinh yeu