Tôi đã từng rất yếu đuối, đã mỏng manh như cánh hoa trong gió. Tôi đã từng rất sợ hãi, tôi sợ hãi cả trong tình cảm bản thân. Tôi sợ, nếu mất anh rồi tôi sẽ ra sao. Tôi sợ, nếu anh không yêu tôi nữa, tôi sẽ thế nào. Tôi sợ, nếu anh không cưới tôi, thì cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Tôi sợ tất cả. Tôi co mình lại. Tôi ích kỷ. Tôi dùng mọi cách để bảo vệ mối quan hệ, dù là... cách nhục nhã nhất.
Con người, dù nam hay nữ, dù mạnh mẽ tới đâu, gan dạ tới đâu, cũng đều mang trong mình một sự yếu đuối, sợ hãi.
Tôi đã từng rất yếu đuối, đã từng rất sợ hãi. Tôi sợ hãi cả trong tình cảm bản thân. Tôi sợ, nếu mất a rồi tôi sẽ ra sao. Tôi sợ, nếu a không yêu tôi nữa, tôi sẽ thế nào. Tôi sợ, nếu a không cưới tôi, thì cuộc đời tôi sẽ đi về đâu. Tôi sợ tất cả. Tôi co mình lại. Tôi ích kỷ. Tôi dùng mọi cách để bảo vệ mối quan hệ, dù là... cách nhục nhã nhất.
Tôi vẫn nghe mọi người nói rằng "Cái gì của mình, sẽ mãi là của mình, còn không phải của mình, thì có muốn giữ cũng chẳng được". Thế nhưng, với một đứa mới yêu, chưa vấp ngã lần nào, thì chuyen tinh yeu làm sao nó đủ can đảm mà buông bỏ. Thế nên, tôi tự kéo dài sự hành hạ bản thân.
Đến một ngày, khi sóng gió đến thật nhiều, khi tất cả quay lưng lại, tôi chỉ còn gia đình. Cô gái nhỏ, bơ vơ giữa đất Nhật, gia đình lúc đó cũng chỉ là cái màn hình video call của skype. Nhìn ba mẹ, chị gái, cả hai con chó mong đợi mình trở về... tôi thắt lòng. Tôi gạt bỏ tình cảm yếu đuối. Ngày tập trung làm việc, kiếm niềm vui trong mỗi clip hài, cười điên dại để chứng tỏ tôi lạc quan, để quên hết buồn đau... Rồi lê từng bước nặng nề về nhà sau mỗi giờ làm, ghé siêu thị mua sắm đồ cho gia đình để có cảm giác gia đình ngay bên. Nhưng, yếu đuối vẫn tồn tại, như một phần tất yếu trong cơ thể. Tôi ngã quỵ ngay cầu thang chung cư. Nằm sóng soài khóc nức nở như 1 đứa trẻ, bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu tâm tư tràn về, bao nhiêu nỗi cô đơn, tủi nhục. Tôi nhận ra rằng, tôi có gục chết ở đây thì ai đó cũng chỉ là người dưng, cùng lắm họ chỉ tới thắp cho tôi nén nhang... Rồi qua ngày mai, họ vẫn là họ, tôi... chỉ còn là hũ cốt lạnh lẽo trong nhà thờ. Tuyệt nhiên, chỉ có gia đình là thương khóc cho tôi, đau lòng khi tôi không còn. Tự mình tôi đã đứng dậy.
Tôi bắt đầu lang thang khắp phố Nhật, tôi kéo vali lên tận Tokyo du lịch tôi đi quán bar, tôi uống Chu-hi, tôi thăm biển, tôi ngắm hoàng hôn, tôi tự làm bữa tối, tôi đi ăn kem BR mỗi chiều thứ 6, tôi lê la ở StarBucks mỗi sáng Chúa Nhật, tôi mua 1 cái burger ở McDonald’s rồi ngồi ngắm người qua lại nơi phố đi bộ, tôi đan khăn tặng đồng nghiệp Nhật,... Tôi làm cả tỷ tỷ việc để thấy rằng, cuộc sống của tôi còn đẹp lắm. Tôi thấy rằng, gia đình, những người quan tâm đến tôi, họ xứng đáng hơn ai đó.
Đến bây giờ, tôi cũng không biết tôi là con người như thế nào rồi. Tôi chỉ biết, nếu có một ai đó nói yêu tôi, và tôi cảm nhận được tình cảm chân thành, tôi sẽ mỉm cười chấp nhận. Tôi cũng sẽ yêu người đó bằng cả con tim. Nhưng, tôi cũng dự trù nếu người đó rời bỏ tôi theo bất kỳ cách nào, tôi cũng sẽ mỉm cười, dù tim tôi vẫn hơi nhói. Vì tôi biết rằng, đó chính là cuộc sống. Tôi bây giờ, đón nhận hay buông bỏ, cũng cảm thấy khá nhẹ nhàng.
Nhiều cô bạn, cô bé tâm sự với tôi, sao mà chuyen tinh yeu đau khổ thế, sao mà anh ta đối xử tệ thế mà vẫn không bỏ được. Tôi vẫn hay khuyên những cô gái này nên buông bỏ người đàn ông đó đi. Vì tôi không mong họ tự kéo dài sự đau khổ đó, rồi đến một ngày, họ cũng sẽ như tôi. Nhưng bất giác, tôi chợt nhận ra hình ảnh ngày xưa của tôi trong họ.
Tôi tự nghĩ,tình yêu là điều khó nói, khó kiểm soát. Cho dù tôi có khuyên thế nào, họ cũng chỉ nghe theo con tim họ, như tôi ngày xưa. Thế nên, cô gái à, cô cứ yêu đi, cô nếm trải đủ mùi vị tình yêu... Rồi cô sẽ mạnh mẽ, rồi cô sẽ tự mình học được cách buông bỏ. Chỉ là, đừng đánh mất bản thân mình.
Nguồn : doc chuyen tinh yeu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét